2 tháng 2, 2017

Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông


Chuyện xưa kể lại, thời nhà Đường có một danh sĩ tên Thôi Hộ, nhân dịp lễ Đạp Thanh lạc bước đến Đào Hoa trang. Tại đây chàng đã gặp một thiếu nữ xinh đẹp, e lệ như hoa đào. Tình cảm lưu luyến vừa kịp khơi lên, nhưng vì ôm mộng đèn sách chàng phải rời thôn trang. Một năm sau, hình ảnh thiếu nữ e ấp trao cho chàng chén nước năm nào vẫn không thể phai nhạt. Chàng quay về chốn xưa, nhưng tiếc thay Đào Hoa trang vẫn còn đây, nhưng ngôi nhà xưa cửa đóng then cài, người cũ cũng không thấy. Đau buồn chàng tiện bút đề thơ lên cánh cửa rồi ra về. Một ngày nọ, thiếu nữ trở về ngôi nhà xưa nhìn thấy bút tích nhận ra ngay chàng, nàng thở dài trách duyên phận trớ trêu... Kể từ ngày đó nàng mang tâm bệnh, bao danh y đều bất lực trước bệnh tương tư. Biết bệnh mình không qua khỏi, nàng bèn kể sự tình cho cha nghe. Người cha thương con bèn lên đường đi tìm chàng thanh niên nọ. Đi mãi, đi mãi... Một ngày, ông thất vọng đem sự tình kể cho người ông gặp ngang đường, đâu ngờ chàng trai đó chính là Thôi Hộ. Hai người vội vã trở về thì mới hay, nàng đã trút hơi thở cuối cùng... Quá bi thương, Thôi Hộ mới ôm người trong mộng mà khóc. Nào ngờ khi nước mắt chàng rơi xuống trên người nàng, nàng sống lại. Từ đó hai người sống hạnh phúc bên nhau.


Thế mới hay, có duyên sẽ gặp, dù cách nào thì cũng sẽ gặp.

Thời nay, cũng nhân dịp lễ Đạp Thanh. Ta cùng với chị em xúng xính chơi xuân. Một ngày nọ, xe đang lao vù vù trên đường, ta chợt nhìn thấy Đào Hoa xã. Hoa đào rực rỡ trong nắng xuân, ta chợt nhớ tới chàng Thôi Hộ năm nào, miệng ta buột lên tiếng "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông...". Khi xe dừng lại, ta cùng mấy chị em bất chấp đường xe hối hả, cùng nhau băng qua đường lao xuống vườn đào. Mải mê chụp chạch, selfie đủ kiểu, không ai để ý tới biển báo đề thơ bên cạnh...

Cảm thấy no đủ, thoả mãn selfie, trời cũng đã về chiều, ta cùng các chị em lại hăm hở băng qua đường, leo lên xe tính trở về tư gia. Nào ngờ có tiếng gọi ời ời, kêu chị em ta quay lại chỉ về phía tấm biển đề thơ bên đường ngay sát vườn đào. Biển đề thơ: "Vườn đào cho thuê chụp ảnh 20k/người!"

Thôi Hộ ơi là Thôi Hộ. Năm xưa chàng thưởng đào được vợ, năm nay ta thưởng đào mất tiền, tiền mất không xót, xót cái bà chủ vườn đào tay đang cầm cuốc hớt ha hớt hải đuổi theo ta...

Ây da... Cũng là xuân, mà xuân nay với xuân xưa khác nhau nhiều quá! 


2 nhận xét:

  1. Kakaka, chị cũng biết viết hài hước ghê nhỉ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đôi lúc cũng phải cười mình chứ :D

      Xóa