24 tháng 2, 2017

Cuộc đời buồn bã thế sao mình không tha thiết với nhau hơn


"Một người đau chân có bao giờ quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu..." - Nam Cao - và anh nghĩ giá mà em hỏi sao anh lại khô khan khi trả lời em hôm ấy như thế thì có phải hay hơn không nhỉ. Không giận nữa, nhé.

Tôi đã đọc đi đọc lại tin nhắn của Frank suốt cả ngày hôm qua mỗi lúc tôi cầm đến điện thoại. Bằng một cách nào đó tôi thấy trái tim mình đập lại những nhịp ấm áp. Tôi không thể tìm được từ ngữ nào lý giải cho cảm xúc đó một cách dễ hiểu và đúng nghĩa nhất. Nhưng tôi nghĩ thế này, cái cảm xúc này giống như khi chúng ta đọc một đoạn văn hay, rất hay, rất thấm và quan trọng hơn cả, đoạn văn đó diễn tả chính xác cái mà bạn đang cảm nhận và gây cho bạn cảm giác bất ngờ thú vị. Bởi ngay khi đó nó gợi tôi nhớ tới lá thư của Trịnh Công Sơn viết cho Dao Ánh. Tôi không biết Frank đã đọc bức thư đó chưa, nhưng điều đó không quan trọng, bởi cái cảm xúc này là của tôi mà thôi, sự liên tưởng này cũng là của tôi, bởi qua câu chữ Frank đã viết khi ấy tôi nhớ tới Trịnh. Ông đã viết thế này: "Anh đang nhớ thầm về những buổi chiều thứ năm ở đó. Chỉ mới có vài ngày mà tưởng chừng như ngàn đời qua đi trên anh. Anh chợt nghĩ rằng cuộc đời buồn bã như thế này sao chúng mình không tha thiết với nhau hơn".

23 tháng 2, 2017

Độc thân


Thực ra tôi nghĩ, việc tìm cho được một người yêu, một tấm chồng, một cô vợ, một chỗ để nương nhờ lúc thở than, ấy là chuyện tốt, không có gì sai cả. Nhưng như vậy không có nghĩa độc thân là sai trái, là tự kỷ, là hâm, là ế, là sắp tận thế đến nơi rồi. Trái lại, tôi thấy độc thân không có gì là quá bi đát cả.

Đó là khi tâm trạng tôi không bị lệ thuộc vào ai, vui hay buồn đều do chính bản thân tôi quyết định. Tôi không cần chờ đợi những lời hỏi han quan tâm từ một người mà nhiều khả năng sẽ không đủ tinh ý nhận ra tôi đang mệt mỏi để hỏi han quan tâm, từ đó mới cảm thấy được tiếp thêm sinh lực, mới có thể sống tiếp. Tôi không cần mong ngóng một ngày sự lãng mạn của chàng bất chợt nổi lên, trăm năm chẳng biết được bao ngày, mua tặng tôi loại hoa tôi thích - mà có lẽ chàng cũng chẳng nhớ nổi tôi thích loại hoa gì đâu. Tôi không cần phải để tâm trạng lên xuống thất thường cùng đối phương. Chàng đến muộn: buồn. Chàng thất hứa: buồn. Chàng không tinh ý: buồn. Chàng không lãng mạn: buồn. Một tỉ lý do có thể khiến tôi buồn khi có chàng.

18 tháng 2, 2017

Stranger Things - Cậu bé mất tích


Thấy buồn...

Tự nhiên muốn có một người bạn như Eleven. 

Eleven, một cô bé có năng lực siêu nhiên trong series bom tấn truyền hình của hãng Netflix - Stranger Things - Cậu bé mất tích. Không diễn viên ngôi sao, chỉ toàn gương mặt mới toanh nhưng Stranger Things đã được xếp vào top 20 phim truyền hình hay nhất mọi thời đại. 

Eleven được thủ vai bởi Millie Bobby Brown, nữ diễn viên trẻ người Tây Ban Nha. Dù mới 12 tuổi nhưng Millie Bobby Brown đã để lại ấn tượng tuyệt vời cho khán giả bằng lối diễn xuất đỉnh cao bằng các sắc thái biểu đạt cảm xúc, đặc biệt là đôi mắt. Một đôi mắt đầy ma lực, và ám ảnh. Trong phim, Eleven đã dùng năng lực và quá khứ bí mật của mình để giúp nhóm bạn gồm ba cậu bé Mike, Dustin, Lucas đi tìm bạn của mình bị mất tích. 

12 tháng 2, 2017

Hội An




Hà Nội, mình bỏ trốn đi anh
Về Hội An bán lồng đèn kiếm sống
Em làm thơ còn anh thì đánh trống
Mỗi ngày nhìn ánh sáng mà vui
Như trẻ con thấy trăng rằm tháng Tám trên trời ;)

2 tháng 2, 2017

Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông


Chuyện xưa kể lại, thời nhà Đường có một danh sĩ tên Thôi Hộ, nhân dịp lễ Đạp Thanh lạc bước đến Đào Hoa trang. Tại đây chàng đã gặp một thiếu nữ xinh đẹp, e lệ như hoa đào. Tình cảm lưu luyến vừa kịp khơi lên, nhưng vì ôm mộng đèn sách chàng phải rời thôn trang. Một năm sau, hình ảnh thiếu nữ e ấp trao cho chàng chén nước năm nào vẫn không thể phai nhạt. Chàng quay về chốn xưa, nhưng tiếc thay Đào Hoa trang vẫn còn đây, nhưng ngôi nhà xưa cửa đóng then cài, người cũ cũng không thấy. Đau buồn chàng tiện bút đề thơ lên cánh cửa rồi ra về. Một ngày nọ, thiếu nữ trở về ngôi nhà xưa nhìn thấy bút tích nhận ra ngay chàng, nàng thở dài trách duyên phận trớ trêu... Kể từ ngày đó nàng mang tâm bệnh, bao danh y đều bất lực trước bệnh tương tư. Biết bệnh mình không qua khỏi, nàng bèn kể sự tình cho cha nghe. Người cha thương con bèn lên đường đi tìm chàng thanh niên nọ. Đi mãi, đi mãi... Một ngày, ông thất vọng đem sự tình kể cho người ông gặp ngang đường, đâu ngờ chàng trai đó chính là Thôi Hộ. Hai người vội vã trở về thì mới hay, nàng đã trút hơi thở cuối cùng... Quá bi thương, Thôi Hộ mới ôm người trong mộng mà khóc. Nào ngờ khi nước mắt chàng rơi xuống trên người nàng, nàng sống lại. Từ đó hai người sống hạnh phúc bên nhau.