29 tháng 11, 2016

Người dưng vĩ đại


Em chẳng thể là cô gái thật xinh
Anh chẳng phải người đàn ông toàn hảo
Những điều dở hơi chúng ta hay cười nhạo,
Có khi lại vướng hết vào mình

Thế nhưng,
Giữa bao la của những cuộc viễn chinh
Anh đã dừng lại bên một khóm trúc
Em đã chọn trồng thêm một đoá cúc
Để vườn xuân nở rộ đến hôm này

Chúng ta, phải chăng, là những kẻ không may
Sống cả đời chẳng thành ai vĩ đại
Chỉ lặng sống qua những ngày khôn dại
Riêng một hôm,
Chúng ta chọn đại
Để trở thành duyên nợ của đời nhau...

Ai mà đoán nổi chuyện mai sau
Chỉ biết được hôm nay còn kề cạnh
Trước đôi mắt cuộc đời sắc lạnh
Thì tay mình còn ấm, ôi may

Ta đi qua một đoạn trường này
Để biết ơn một người dưng vĩ đại
Người bình thường biết thương ta mê mải
Để viết nên dăm chuyện đỗi phi thường

Cảm ơn Anh,
người ta vẫn còn thương...


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét