29 tháng 11, 2016

Người dưng vĩ đại


Em chẳng thể là cô gái thật xinh
Anh chẳng phải người đàn ông toàn hảo
Những điều dở hơi chúng ta hay cười nhạo,
Có khi lại vướng hết vào mình

Thế nhưng,
Giữa bao la của những cuộc viễn chinh
Anh đã dừng lại bên một khóm trúc
Em đã chọn trồng thêm một đoá cúc
Để vườn xuân nở rộ đến hôm này

28 tháng 11, 2016

Bác cho em xin


Bác cho em xin ít lửa
Nhóm lại bếp ấm ngày xưa
Những bữa cơm không phải đợi chờ
Và giấc mơ không giật mình
dậy khóc

Bác cho em xin ít thóc
Cho bầy chim sẻ ghé ăn
Nhờ chúng mổ hết lăn tăn
Của mớ rối nùi
trong ngực

Bác cho em xin ít mực
Em đồ lại mấy câu thơ
Nỗi ước vọng có từ ngày xưa
Đã phai mất bởi
gạo – tiền – cơm – áo

22 tháng 11, 2016

Nhan sắc cũng là một tài năng


Hồi sáng có đọc bài báo phỏng vấn Ngọc Trinh, càng ngày mình càng bị thích em này ở cái điểm thật, thẳng, không làm màu khi trả lời phỏng vấn. Nói thế đừng có bạn nào mang văn hoá học, giới tính học hay đạo đức học ra mà giao giảng ném đá mình. Mình thích thì mình cứ thích thôi :D

Nhưng nhân việc này mà đọc lại bức thư Xuân Quỳnh gửi Lưu Quang Vũ năm 1978 từ Liên Xô. Bức thư đó có đoạn:

“Em không thể hình dung là nếu không có anh em sẽ sống như thế nào. Em rất muốn em trẻ đẹp lại cho tuổi tác và hình thức của mình. Có thể anh không cần như thế, nhưng em cần như thế. Vì chắc chắn rằng em trẻ hơn và đẹp hơn, anh sẽ yêu em hơn.

18 tháng 11, 2016

Yêu nhau chỉ vì yêu nhau



"…Bài hát “Chuyện tình Thảo Nguyên” của Trần Tiến có một câu thế này: “đôi khi tình yêu vẫn thế, yêu nhau chỉ vì yêu nhau”.

Tôi có lần hỏi nhạc sĩ, "sao chú viết câu hát như thế?”. Chú Tiến trả lời: “Thường nhiều khi người ta yêu nhau vì những điều khác. Yêu nhau chỉ vì yêu nhau - hiếm hoi lắm, nó chỉ đến khi người ta còn rất trong trẻo cháu ạ! “Đôi khi” là vì có người cả đời chẳng gặp được may mắn ấy… Ngay cả với những người may mắn, có khi cũng chỉ nhận ra giá trị thật sự của tình yêu thuần khiết ấy, nhận ra mình được cứu rỗi thế nào – vào lúc họ đã nếm trải mất mát. Nhưng đủ là an ủi nếu cuộc đời bạn từng có thời khắc rực rỡ ấy, bởi bạn đã có một trải nghiệm trong lành và vĩnh cửu trong tồn tại hữu hạn của mình".


** Trích Lửa nhỏ - “Yêu nhau chỉ vì yêu nhau”





10 tháng 11, 2016

Mùa đông đã đến trong thành phố


1. "Mùa đông đã đến trong thành phố
Buổi chiều trời lạnh
Heo may từng cơn gió
Bước chân về căn gác nhỏ
Nhìn xuống công viên...
... Cho anh yêu em thêm một lần nữa
Rồi mai giã từ... "

Trước hay nghe Lê Hiếu hát bài này, nghe miết rồi cũng thành quen, cứ khi nào cái rét chạm tới da thịt, mùa đông bắt đầu đến là trong đầu lại văng vẳng lời bài hát này. Rồi cũng từ giai điệu đó, lời tự tình đến đoạn "cho anh yêu em thêm một lần nữa, rồi mai giã từ..." là trí óc mình lại tự bài xích. Đời có được bao nhiêu cái lần cuối, cứ thêm một lần như thế là hết xừ nó một đời rồi, thêm một lần không giữ được nhau thì thôi, thêm một lần rồi mai lại giã từ thì thêm làm cái quái gì!

9 tháng 11, 2016

Tôi mua độ chục loài hoa dại


Tôi mua độ chục loài hoa cỏ
Đem về lấp kín một -
không tên
Phố
không đèn
Người
không quen
Tôi không quên...

Tôi mua độ chục loài mưa bụi
Đem về lấp kín một -
lặng im
Cây
không chim
Chiều
mây dìm
Lạnh ngắt ngã ba tim

7 tháng 11, 2016

Be love


Buổi sáng ngồi cafe Old Town, đang ngẩn ngơ ngắm mùa, thưởng gió. Cái nhìn lang thang dọc ngang lối gió rồi dừng lại nơi mái đầu điểm bạc của người bàn đối diện. Chợt thấy lòng nhói lên... Tự bao giờ mỗi khi nhìn thấy mái đầu điểm bạc lại thấy đau và trào lên xúc cảm.

Như bữa trước nằm nhìn mái đầu anh, tim đau buốt. Năm tháng chỉ là một phần, một phần nhận ra trong đôi mắt u buồn ấy, có thêm nhiều nỗi buồn u ẩn, thương vô cùng. Khẽ bảo, tóc anh bạc nhiều rồi, anh dịu dàng gật đầu. Sao anh không nhuộm tóc đi, anh nhuộm tóc đi, nhé, nhé??? Anh lại lắc, ý như nói không. Nước mắt đã chạm mi, vội gục vào cổ anh, cắn cắn, rồi hôn lên đó, cố che dấu cảm xúc, ôm anh thật chặt. 

Không phải sợ nhìn thấy anh già đi về tuổi tác, không phải sợ anh xấu đi về vẻ ngoài. Mà sợ nhìn thấy những thăng trầm mà mình không cách nào chia sẻ được. Như cái cách người ta sợ nhìn thấy những nỗi đau, nỗi buồn, hay những vất vả mà cuộc sống mang lại mà mình thì cứ đứng trơ ra, bất lực. Đau lòng, rất đau lòng...