18 tháng 10, 2016

Một hôm



Một hôm,
ai rất thờ ơ
Ai không nấu bữa cơm
chờ đợi ai
Ai không nhấn nút bật đài
Ai không đun nước, sắp hai chén trà

Một hôm,
không thấy bài ca
Vang lên mỗi độ người ta rất buồn
Khi vui cũng chẳng thấy luôn
Cây đàn ở đó im muôn tháng ngày

Một hôm,
tay thiếu bàn tay
Ấp lên phủ độ những ngày xanh xao
Một hôm,
ai bỏ ai nào
Ai không muốn rước ai vào an nhiên

Một hôm,
gom hết muộn phiền
Hun tan thành khói du miên về trời...




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét