24 tháng 10, 2016

Bản đồ cuộc đời


Tình yêu khiến người ta quên đi thời gian, và rồi thời gian lại khiến người ta quên đi tình yêu.

Nguyên nhân tất cả mối quan hệ trở nên nhạt nhòa, đó là người này không nói, người kia cũng không hỏi; người này cô đơn, người kia phớt lờ. Trong lúc thời gian trôi qua, chúng ta cũng đang thay đổi dần dần, đã không còn lúc nào cũng hứng thú như trước đây nữa. Đồ không còn mới, người cũng chẳng như xưa…

Vốn dĩ tình yêu rất thực tế. Gặp nhau lúc quần áo chỉnh tề, đẹp đẽ, thơm tho, cười cười nói nói, không vướng bận tiền nong, con cái, gia đình nội ngoại… mà nảy sinh tình cảm với nhau, thì có lẽ đó chưa phải tình yêu. Phải lúc thấy nhau xấu nhất, mệt nhất, vất vả khó khăn nhất, mà vẫn muốn gắn bó, vẫn muốn ở cạnh, đó mới là tình yêu thực sự.

Đời người có hai con đường, một đường cần dùng tâm để đi, gọi là mộng tưởng; đường còn lại dùng chân để đi, gọi là sự thật.

Tình yêu mộng tưởng bao giờ cũng đẹp. Nhưng con người, ai mà chẳng phải dùng chân để mà đi...

Vậy mà người ở bên cạnh lúc khó khăn luôn là người thiệt thòi nhất. Bởi khi vinh hoa người ta lại đi bằng tâm, quay về kiếm tìm mộng tưởng...

Đôi khi thật mất phương hướng, mà cái cuộc đời này lại chẳng hề có bản đồ...


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét