26 tháng 10, 2016

Cát bụi nào đưa em chưa trọn kiếp người...


Nửa đêm về sáng tôi chợt tỉnh giấc tỉnh giấc, thật khó ngủ lại khi trải qua một giấc mộng mệt nhoài. Với tay tìm điện thoại, tôi không tin vào mắt mình khi thấy một comment có tag tên tôi. Một cú thúc thật mạnh, tôi co gập người, cơn đau co thắt dạ dày lại bắt đầu trồi lên. Không thể nào, không thể là sự thật được, họ nói em đã ra đi vĩnh viễn vào tháng Tám vì một cái nguyên nhân không rõ ràng liên quan đến tim và máu. Nhưng họ khẳng định và xác nhận thông tin chính xác nên mới thông báo cho mọi người. Em tôi, Rồng Nhỏ của tôi. Vẫn còn đó văng vẳng bên tai tôi những lời nhắn gửi:

"Rồng Lớn, em tìm thấy chị rồi nhé!"

"Rồng Lớn, theo đường chuột chạy thư em viết cho chị sẽ đến trước ngày 8/3"

"Trời ơi, nghe giọng của Rồng Lớn trẻ quá chừng luôn!"

"Chị, chị ăn cốm xanh không em gửi xuống cho chị? Đang mùa trung thu, hôm qua bà em mua về rang lên chấm chuối tiêu ngon cực"

24 tháng 10, 2016

Bản đồ cuộc đời


Tình yêu khiến người ta quên đi thời gian, và rồi thời gian lại khiến người ta quên đi tình yêu.

Nguyên nhân tất cả mối quan hệ trở nên nhạt nhòa, đó là người này không nói, người kia cũng không hỏi; người này cô đơn, người kia phớt lờ. Trong lúc thời gian trôi qua, chúng ta cũng đang thay đổi dần dần, đã không còn lúc nào cũng hứng thú như trước đây nữa. Đồ không còn mới, người cũng chẳng như xưa…

Vốn dĩ tình yêu rất thực tế. Gặp nhau lúc quần áo chỉnh tề, đẹp đẽ, thơm tho, cười cười nói nói, không vướng bận tiền nong, con cái, gia đình nội ngoại… mà nảy sinh tình cảm với nhau, thì có lẽ đó chưa phải tình yêu. Phải lúc thấy nhau xấu nhất, mệt nhất, vất vả khó khăn nhất, mà vẫn muốn gắn bó, vẫn muốn ở cạnh, đó mới là tình yêu thực sự.

20 tháng 10, 2016

Một mình




Một mình tôi đứng với tôi
Bàn chân giẫm lụt cả trời heo may
Một mình tôi đứng ở đây
Hồn thơ thả đến chân mây, cuối trời...

18 tháng 10, 2016

Một hôm



Một hôm,
ai rất thờ ơ
Ai không nấu bữa cơm
chờ đợi ai
Ai không nhấn nút bật đài
Ai không đun nước, sắp hai chén trà

Một hôm,
không thấy bài ca
Vang lên mỗi độ người ta rất buồn
Khi vui cũng chẳng thấy luôn
Cây đàn ở đó im muôn tháng ngày

17 tháng 10, 2016

Vô thường


Trần gian cám cảnh nỗi buồn
Rủ nhau đi trốn giữa muôn vạn đời
Ở đây còn một thảnh thơi
Hồn nhiên ngồi lại với lời thương nhau...


10 tháng 10, 2016

Yêu thương mong manh


"Đừng lúc nào cũng có ý định nắm thế giới này trong tay. Kết quả em sẽ phát hiện, kỳ thật ngay cả cuộc sống của chính mình em cũng rất khó nắm trong tay. Rất nhiều lúc, nếu em không đủ khoan dung, người chịu tổn thương ngược lại là em…" 

Em không cần cả thế giới. Em chỉ cần anh. 

Nhưng kỳ thực, nhiều lúc em không rõ mình có thực sự còn cần nữa hay không...


4 tháng 10, 2016

Giữa thế giới mong manh nhiều biến đổi



Trái tim đàn ông giống như một khách sạn với các phòng vô hạn định và mở rộng với bất kì ai mang tên phụ nữ.

Mỗi người phụ nữ đến khách sạn đều tin rằng mình là khách trọ duy nhất, nhưng không may cho họ, khách sạn mở cửa cho họ và cho cả những người khác nữa.

Trái tim phụ nữ nhỏ hơn trái tim đàn ông. Đó là căn phòng độc nhất dành cho người đàn ông duy nhất, nó không đủ lớn để đón tiếp hai người.

Người phụ nữ bước vào khách sạn của người đàn ông, cô ấy đi để lại nước mắt hoặc hoa hồng, trong khi người đàn ông ở trong khách sạn của phụ nữ khi đi để lại vết thương hoặc cái dằm đau buốt...