19 tháng 9, 2016

Sự tủi thân


Sự tủi thân không bao giờ đến vào lúc ta mạnh mẽ. Không bao giờ đến vào lúc ta vui tươi và yêu đời. Không bao giờ đến khi ta an ổn trú ngụ dưới hiên nhà hoặc trong vòng tay ai đó.

Nó chỉ đến vào lúc ta ở một mình. Hoặc xung quanh rất đông nhưng ta vẫn thấy như ở một mình. Nó chỉ đến vào lúc ta ốm sốt hoặc mỏi mệt. Nó chỉ đến vào lúc việc ngập đầu và lòng ta bối rối. Nó chỉ đến khi niềm tin của ta không còn biết bám víu vào đâu, kể cả tình yêu. Kể cả chính mình.

Lúc ấy, ta sẽ lôi hết những ám ảnh quá khứ ra để giày xéo bản thân. Ta sẽ thấy những chân lý bất toàn mà trước đây ta cho rằng đó là vẻ đẹp của cuộc sống, nay chỉ là nấm mồ chôn cảm xúc. Ta sẽ không tin rằng mình còn đẹp, còn giỏi, còn được yêu, còn đáng sống. Ta sẽ không tin vào cuộc sống. Thậm chí không tin vào cả hơi thở của mình.

Những lý lẽ và động lực đều trở nên vô dụng vào thời điểm đó. Những quan tâm và giảng giải đều bỗng nhiên rất mực vô duyên.

Ấy là lúc ta chỉ còn một mình. Đáng mừng thay, ta chỉ nên còn một mình. Để yên lặng gặm nhấm thương đau. Một đứa trẻ khi ngã mà không có người lớn dỗ dành sẽ nhanh đứng dậy hơn. Một vết thương mà ngưng đụng chạm quá nhiều cũng mau lành hơn.

Sự tủi thân của ta cũng như vậy đó. Để chúng biến mất, cách hay nhất lại là mặc kệ chúng oanh tạc tâm hồn. Ta sẽ khóc đấy, và sẽ buồn. Sẽ lên một cơn sốt nhẹ và căm ghét cả thế giới xung quanh. Sẽ đau khổ vì không ai quan tâm nhưng lại thấy ổn khi được nằm yên một mình.

Cứ nằm yên thế và nhìn chúng như xem một bộ phim vừa. Dù là phim tình cảm lãng mạn, hay hành động, hay tâm lý học hài hước, thậm chí kinh dị, thì cuối cùng cũng là chữ “hết”.

Khi ấy ta sẽ lau khô mắt, ta sẽ bước ra ngoài ban công để thấy nắng còn lấp ló đằng xa. Tàng lá còn xanh um, giàn mướp vừa ra hoa và cây chanh thì vừa đậu quả.

Còn ta nhủ lòng, ừ một cơn bão vừa đi qua.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét