9 tháng 9, 2016

Lên núi ẩn cư



Hôm trước em đọc một bài viết nói về một nhiếp ảnh gia 23 tuổi có tên Tường Tử đã lên núi Chung Nam và bắt đầu cuộc sống ẩn cư ở đó. Nhìn những bức ảnh khắc họa cuộc sống thường nhật rất đỗi bình thường và giản dị cộng thêm khung cảnh xung quanh khiến em có cảm giác mình cũng muốn một cuộc sống thế này.

Cô ấy ngày ngày cuốc đất trồng rau, trồng đào và các loại cây ăn quả, tự mình nhào bùn sửa chữa các vết nứt hỏng nơi cửa sổ, lấy củi về đun, kiếm đá làm kiềng, nuôi một vài con vật bầu bạn, kết bạn với một đạo sĩ. Đông qua xuân tới, vùng núi của cô ấy giờ đã ngập sắc hoa đào, hoa cỏ tốt tươi, cảnh vật xinh đẹp, tinh thần thư thái.

Em đã từng mơ ước một cuộc sống như thế, cùng anh nói về một cuộc sống như vậy, về một ngôi nhà ven núi, có hồ nước, cây rừng. Em nghĩ mình có thể làm vườn, và cũng có thể nấu rượu. Những công việc đó từ bé em đã từng làm và đã từng giúp mẹ làm. Em tin mình sẽ làm được và sẽ làm tốt. Ngoài rượu gạo ra em có thể nghiên cứu cách lên men rượu từ trái cây hoa cỏ. Chỉ cần chịu khó nghiên cứu tìm tòi và lao động là được thôi mà.

Nhưng em không thích cuộc sống một mình. Chả khi nào em thích một mình hết. Em thích có anh bên cạnh. Sáng sớm thức giấc em vào rừng hái hoa, trở về cùng anh đun nước pha trà. Khi anh làm những việc mình yêu thích em trở về với công việc vườn tược, trưng cất, hay chăm sóc những vật nuôi. Trên núi không thể lúc nào cũng cầm kỳ thi họa, lao động chân tay để có thể cảm nhận hết vẻ đẹp của núi rừng. Để khi chiều buông có thể cùng anh nâng chén rượu, cùng anh chọc phá vui cười. 

Trên núi, đẹp nhất khi có lửa, trà, rượu và mùi hương...

Và hạnh phúc nhất khi có anh bầu bạn.

Khi nào mình sẽ sống cuộc sống như thế, anh? 



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét