29 tháng 8, 2016

An Nam tuyển tú


Rồi, xong. Đêm qua xứ An Nam đã tuyển tú xong.

Mỹ nữ được chọn không hẳn đẹp nhất, nhưng được lòng các công công và ma ma nhất. Sau này nàng ấy có được vua và các đại thần, công tử sủng ái hay không đều phải dựa vào bản thân và cách ăn ở với đám công công và ma ma này cả. 

Ở An Nam, cứ hai năm một lần người ta lại tuyển tú. Xưa kia tuyển tú là do hoàng hậu và các đại thần chọn dâng vua, nữ tú được chọn sẽ được vào cung, nếu may mắn được vua sủng ái phong làm phi tần. Nay An Nam tuyển tú cho các đại thần và công tử, giá cả được đấu giá rộng rãi nhưng ngấm ngầm. Nếu trước kia người ta chọn nàng, thì nay nàng chọn lại. Vì nay, cái đẹp đã có quyền.

11 tháng 8, 2016

Bố của con ta ơi chàng ở đâu



Giời ơi là giời… Đang trong giờ làm việc mà con em chốc chốc lại nhắn tin kiểu khiêu khích, chọc phá mình. Bắt đầu thì là: “Mùa thu Hanoi đẹp lắm mà lòng không thấy vui”; thêm một lúc nữa thì là, “Giá mà giờ này có chị ở đây thì mình lang thang HaNoi”; tiếp đến lại: “Trời sắp mưa, đang phải dạo một mình đây”; lâu lâu thêm lại thấy rù một phát tiếp: “Dạo này em tự kỷ, chả thích gì, chả muốn gặp gỡ ai, hay ngồi một mình…” rồi thì Hanoi thế này, Hanoi thế kia, vân vân và vân vân…

Mình á, ban đầu thì lờ lớ lơ Hanoi của nó đi, nhưng sau đó thì ngồi thuột mặt ra. Tức khí ghê lắm, nhưng mà trách nó sao giờ, chẳng lẽ gào lên: “Đừng có nhắc Hanoi, Hanoi mãi thế! Hanoi xưa rồi, Hanoi chả có gì vui cả!”. Nhưng mà trong lòng thì xốn xang nhưng nhức, chỉ muốn bật dậy nhấc chân lên mà đi.

9 tháng 8, 2016

Chuyện khó tin nhưng có thật


Buổi chiều đi làm về ghé ngang qua chợ, đang vừa đi vừa phân vân không biết tối nay ăn gì thì bà cụ vẫn thường ngồi trên cái cống, ở cái góc chật chội cạnh hàng rau cất tiếng gọi, cháu ơi mua cho bà mớ sim này đi. Bà cụ ấy thấy bảo quê ở mãi Quảng Yên, bà thường hay bán mấy thứ như cây sả, lá bòng, hương nhu, bồ kết, lá lốt, rau tập tàng, nhiều hôm bà cụ còn bán cả bánh gio và nem chua nữa, mỗi thứ chỉ rất ít, nhưng có vẻ như ngày nào bà cũng ngồi chỗ đó.

Quay lại nhìn rổ sim của bà, sim chưa được chín lắm, nhiều quả vàng bò hơn là chín, nghĩ nghĩ rồi bảo bà lấy cho cháu ít thôi, vì có mỗi mình cháu ăn. Bà cụ bảo thôi lấy hết cho bà để bà được về sớm, để dành mà ăn dần. Nhìn bà cụ còn già hơn cả mẹ mình ở nhà, lưng lại còn còng còng nữa nên bảo, vậy bà cho hết vào túi cho cháu. Bà cụ hồ hởi lấy cái túi rõ to rồi nghiêng cái rổ sim đổ cả vào.

Về tới nhà nhìn cái bọn sim quả chín thì ít quả vàng bò thì nhiều mình bật cười. Mình có cái kỷ niệm ám ảnh về sim mà tới giờ mọi người thỉnh thoảng còn nhắc lại để trêu ghẹo.

1 tháng 8, 2016

Sinh nghề tử nghiệp


Tôi biết một kiến trúc sư bỏ nghề để mở một salon ô tô.

Tôi cũng biết một kiến trúc sư bỏ nghề để về mở quán bánh mì.

Tôi biết một kiến trúc sư bỏ nghề để về làm trang trại.

Và tôi cũng biết một kiến trúc sư bỏ nghề để mở một xưởng dạy vẽ...

Chỉ là tôi không nghĩ như một số người, rằng những kiến trúc sư bỏ nghề như vậy là bởi không có năng lực, không có sức chịu đựng và là người gàn dở... Và tôi cũng không tỏ thái độ khinh khi, mai mỉa họ khi lựa chọn một cái nghề kém phần "sang trọng" so với các mác kiến trúc sư đó. Bởi bất kể làm nghề nào, nếu bạn chưa thành công họ đều khinh khi bạn. Bởi đó là đời...