29 tháng 7, 2016

Love Putin


Putin thân yêu của em.

Người ta cứ thắc mắc tại sao thời gian này em không nhắc tới anh cũng như không nhắc đến tình yêu của chúng ta. Liệu có phải là thời gian này chúng ta "cơm không lành canh chẳng ngọt"? Và vì những lúc cơm không lành canh chẳng ngọt ấy nên anh ốm rồi, thế nên gần đây anh mới không xuất hiện trước công chúng và mất tăm mất dạng trên các phương tiện truyền thông?

Họ đang đổ lỗi cho em đó Putin. Nếu họ biết anh chưa bao giờ ăn bữa cơm canh nào em nấu thì họ sẽ không bao giờ suy diễn như thế. Oan cho em quá mà...

Nhưng anh, Putin, anh hãy nói cho em biết anh biến mất đi đâu suốt từ đầu tháng 7 tới giờ vậy?

Anh đừng nói là đang chơi trò ú tìm với em đấy nhé, trò này không vui chút nào, gì mà "Thất tịch không mưa", gì mà "Ngưu Lang - Chức Nữ", mấy cái truyền thuyết này đều là lừa mình dối người cả. Em sẽ không vui khi anh biến mất mà không để lại lời nào, em sẽ buồn và sẽ khóc, khóc lớn hơn lũ lụt ở Pakistan hôm mồng 3/7 vừa rồi, cũng kinh hoàng hơn cơn lũ 7/7/2012 mà anh và đất nước anh phải gánh chịu. Anh không muốn chứng kiến cảnh đó phải không?

7 tháng 7, 2016

Đêm trên cầu bắc qua sông Cửa Lục


Vượt qua đèn đỏ Jimmy không đưa tôi về nhà mà rẽ lên cầu, tôi hỏi khuya thế này còn đi đâu, cậu nói đưa tôi đi giải ngố chứ còn đi đâu nữa, lâu không gặp thấy tôi dạo này ngố lắm rồi, nhất định phải để cho tôi mở mang đầu óc. Tôi gào lên: "Đồ hâm! Quay lại đưa tớ về!". Jimmy quay đầu qua nhìn tôi rồi nhăn nhở, được, sẽ quay lại, giờ xe đang lên giữa cầu tôi muốn rẽ trái hay rẽ phải. Tôi há miệng tức giận lầm bầm, "Tớ vẫn chưa muốn chết!". Jimmy cười ha hả, "Chết cùng nhau cũng vui lắm mà, hay là thử nhé?". Tôi quay mặt đi không thèm nói, đối với loại bông đùa kiểu này tốt nhất là im lặng hoặc tỏ ra liều lĩnh hơn. Thế nên tôi quay lại nháy mắt: "Hay đấy chúng ta rẽ phải đi. Trước khi chết còn được thử qua cảm giác mạnh thì còn gì bằng...". Jimmy quay sang nhìn tôi rồi ngoác miệng ra cười, chiếc xe lao nhanh về phía trước.

Buổi tối tôi cùng Jimmy và mấy người bạn cùng nhau ăn cơm, đã lâu không gặp nhau nên có rất nhiều chuyện để nói, tiệc tan thì cũng qua 11h đêm. Jimmy không buồn ngủ thì tôi cũng díp hết cả mắt rồi, vậy nên tôi nằng nặc đòi cậu đưa về. Đi hết đường cầu bên này cậu đưa tôi quay trở lại. Chỉ là lúc lên giữa cầu cậu cho xe táp bên lề rồi dừng xe lại. Tôi chưa hiểu chuyện gì thì cậu đã từ từ hạ toàn bộ kính và mui trần xuống, gió lúc này thổi ào qua mang theo làn hơi ẩm ướt và mát lạnh. Cậu không nhìn tôi mà buông thõng một câu, "Cậu từ từ ngắm cảnh, vừa nãy uống nhiều quá tớ mệt, để tớ ngủ một lúc".