17 tháng 6, 2016

Hạnh phúc không phải là cảm giác tới đích, mà là trên từng chặng đường đi…


Hạnh phúc không phải là cảm giác tới đích, mà là trên từng chặng đường đi - Ernesto Che Guevara.

Câu nói của Che, mình đã đọc từ khá lâu, từ những năm cấp 2, và rồi càng ngày càng thấm thía triết lý của câu nói.

Đọc những tài liệu nói về Che, xem ảnh của Che, mình thần tượng ông lúc nào không hay. Trong những “quote” nổi tiếng của ông, mình tự dưng cảm thấy ấn tượng về câu nói này. Ban đầu mình cũng chẳng hiểu câu này có ý gì, sau đó hỏi một anh, anh giải thích nôm na rằng: so sánh thanh niên đánh cờ và ông già đánh cờ, thanh niên tìm mọi cách để thắng, thắng xong thì hể hả, còn các ông già thì ít quan tâm thắng thua mà đăm chiêu nghĩ ngợi chậm rãi , thưởng thức từng nước cờ một.

Trong cuộc sống cũng có rất nhiều quan tâm tới cảm giác “trên từng chặng đường đi” hơn là “cảm giác tới đích” chứ. Hồi học cấp 2 trong lớp chuyên toán, có rất nhiều bạn giải đi giải lại một bài toán dù rằng họ rất dễ dàng và nhanh chóng tìm ra đáp số từ rất sớm (trong khi mình làm hụt hơi chưa chắc ra đáp số). Họ không quan tâm tới việc tìm ra đáp số để vứt qua một bên bài toán, mà họ say mê thưởng thức vẻ đẹp kỳ diệu của toán học … 1 cách giải, 2 cách giải , 3 cách giải…

Nhưng chẳng lẽ để cảm nhận được “cảm giác trên từng chặng đường đi”, phải có đủ bản lĩnh, tài năng ? Mình không nghĩ vậy.

Có những cách thưởng thức cuộc sống khác với kiểu luôn nhăm nhe “đạt được mục đích”. Như đọc một quyển tiểu thuyết, coi một bộ phim, mình không bao giờ quan tâm tới việc kết cục có hậu cô nàng có lấy anh chàng không, cậu bé có được giải thoát không mà mình chú tâm theo dõi những diễn biến tâm lý, cách diễn xuất của họ.

Mình biết có nhiều người thưởng thức cuộc sống như vậy. Vì ngoài cửa hàng bán máy chụp hình, bên cạnh nhiều người sắm máy kỹ thuật số, vẫn có một số khá ít người tìm mua máy cơ và những thứ ống kính lỉnh kỉnh.

Cái sướng của sự chụp hình, với mình, không phải là ra được một tấm ảnh đẹp, mà đó là cả một quá trình, từ lúc cầm cuộn phim lắp vào thân, rồi kéo phim thẳng ra, xoắn lại, rồi đưa mắt nhìn qua kính ngắm để ước lượng độ sáng, chỉnh tiêu cự, khẩu độ, tốc độ, ung dung ngắm thật kỹ căn khung hình, mở khoá phim, bật chốt đèn flash, chỉnh tốc độ và quang độ đèn flash…. Và giây phút bấm máy cũng thật tuyệt, một tiếng “crắc” đanh gọn, màn sập chập xuống … Đến lúc chụp hết cuộn phim vẫn chưa thấy thành quả của mình, phải chờ chụp xong nhiều cuộn, đem đi rửa một lần cho tiện, mở từng tấm ảnh ra coi và đôi khi bất ngờ sung sướng vì những tấm ảnh đẹp, những khoảnh khắp đẹp mà mình đã quên mất.

Cuộc sống không phải là ngày mai, mà là hôm nay, ngay giây phút này.

Và, cái mà mình muốn nói tới, đó chính là tình yêu lao động. Có lẽ khi nói câu này, Che đang nghĩ đến một xã hội cộng sản trong tương lai, khi con người làm việc không phải là một nghĩa vụ, một cực hình – khi mà nhà văn mải miết với từng truyện ngắn, tiểu thuyết, khi mà người đầu bếp tự hào với những hương vị mới, khi mà kiến trúc sư dồn hết tâm huyết vào từng nét vẽ, khi mà ca sĩ đem toàn bộ tình yêu gửi vào giọng hát. Họ làm việc vì họ yêu mến, tâm huyết với việc đó, chứ không vì những đồng $, và càng không bị áp lực của những yếu tố tài chính...

Hạnh phúc không phải là cảm giác tới đích, mà là trên từng chặng đường đi… 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét