22 tháng 6, 2016

Tình yêu là


Lúc không cãi nhau có thể cam tâm chết vì anh ấy.

Lúc cãi nhau anh ấy mới là người đáng chết.

Cãi xong rồi lại nghĩ, anh ấy chết rồi bản thân cũng không sống được nữa...

17 tháng 6, 2016

Hạnh phúc không phải là cảm giác tới đích, mà là trên từng chặng đường đi…


Hạnh phúc không phải là cảm giác tới đích, mà là trên từng chặng đường đi - Ernesto Che Guevara.

Câu nói của Che, mình đã đọc từ khá lâu, từ những năm cấp 2, và rồi càng ngày càng thấm thía triết lý của câu nói.

Đọc những tài liệu nói về Che, xem ảnh của Che, mình thần tượng ông lúc nào không hay. Trong những “quote” nổi tiếng của ông, mình tự dưng cảm thấy ấn tượng về câu nói này. Ban đầu mình cũng chẳng hiểu câu này có ý gì, sau đó hỏi một anh, anh giải thích nôm na rằng: so sánh thanh niên đánh cờ và ông già đánh cờ, thanh niên tìm mọi cách để thắng, thắng xong thì hể hả, còn các ông già thì ít quan tâm thắng thua mà đăm chiêu nghĩ ngợi chậm rãi , thưởng thức từng nước cờ một.

Trong cuộc sống cũng có rất nhiều quan tâm tới cảm giác “trên từng chặng đường đi” hơn là “cảm giác tới đích” chứ. Hồi học cấp 2 trong lớp chuyên toán, có rất nhiều bạn giải đi giải lại một bài toán dù rằng họ rất dễ dàng và nhanh chóng tìm ra đáp số từ rất sớm (trong khi mình làm hụt hơi chưa chắc ra đáp số). Họ không quan tâm tới việc tìm ra đáp số để vứt qua một bên bài toán, mà họ say mê thưởng thức vẻ đẹp kỳ diệu của toán học … 1 cách giải, 2 cách giải , 3 cách giải…

16 tháng 6, 2016

Đừng vì một người đàn ông mà làm bẩn mình


Không ai nghĩ chị giúp việc của Honey lại nói ra câu ấy khi chúng tôi đang nói chuyện về chồng cũ của Honey. 

Trước khi chuyện Honey ly hôn với chồng xảy ra, dường như mọi người tránh động chạm tới vấn đề của họ, lỗi của ai, nguyên nhân thế nào và tại sao lại dẫn tới bước đường cùng thế vậy. Không một ai nói ra một lời nào chính thức, nhưng khi ấy, tai tiếng của Honey cũng nhiều, nay có thông tin cô ấy cặp với người này, mai lại quen với chồng người kia. Thậm chí đến chị bạn tôi cũng mắng, đừng có đi cùng với nó rồi lại mang tiếng ra. 

Rồi họ ly hôn, chuyện của Honey vẫn làm chộn rộn mỗi buổi gặp mặt của nhóm chúng tôi, khi Jun, một trong những người bạn khác trong nhóm lại được cho là đang có qua lại tình cảm với chồng cũ của Honey. Có người góp ý, nói Jun không nên qua lại với người đàn ông như vậy, vừa là chồng của bạn (dù là chồng cũ) vừa là một gã Dong Gioăng chính hiệu, thậm chí nêu dẫn chứng đầy đủ rằng gã Tim, chồng cũ của Honey vẫn cặp bồ với một nhân viên bảo hiểm. Mối quan hệ đó kéo dài ba năm rồi, trước thời gian vợ chồng Honey ly hôn. Nhưng quan điểm của Jun rất cương quyết, rất chắc chắn và bênh vực cho gã Tim ấy. Cô ấy nói rằng Tim rất đáng thương, khi ở với vợ nhưng không được vợ quan tâm, chăm sóc, rồi đủ chuyện xấu của Honey được Jun nói trắng ra. Khi mọi người hỏi nghe ai nói vậy thì cô ấy nói Tim nói.

14 tháng 6, 2016

Tạ Bích Loan không có lỗi, lỗi ở chúng ta.


Con người ta sống trong xã hội này, khuyết điểm lớn nhất là không biết làm sao để biểu hiện sự tôn trọng của mình với người khác. Cho dù người ta lựa chọn cuộc sống thế nào, lý tưởng ra sao, chúng ta cũng đều thích lôi ra phán xét, bình phẩm, chỉ trích.

Tôi rất ấn tượng với một chia sẻ đầy mỉa mai của một độc giả nhân vụ BTV Tạ Bích Loan bị cộng đồng mạng xã hội "ném đá". Người đó nói rằng: "Cuộc sống ảo thật tuyệt vời. Thứ nhất người ta được viết (nói) mọi thứ mà không sợ ai xen vào, thứ hai được viết thoải mái, thứ ba được tỏ ra thông thái và nổi tiếng, và thứ tư là để lấp kín sự trống rỗng bên trong con người họ". Tôi trích dẫn nó ở đây không biết những người đang chửi rủa cá nhân Tạ Bích Loan và những người tham gia chương trình "60 phút mở" có cảm thấy giật mình không? Có nhận thấy mình là ai trong số bốn dạng tham gia mạng xã hội được liệt kê ở trên không?

Tôi tin là có, có quá đi ấy chứ. Nhưng họ không bao giờ dám "đấu tố" với bản thân mình, ngược lại họ cũng lao vào đám đông giận dữ để thể hiện mình cùng phía với họ, phê phán và lên án cái xấu cái sai của đối tượng đang bị chỉ trích.

10 tháng 6, 2016

Me before you - Trước ngày em đến


1.Chuyến du lịch của bố mẹ.       
Và, cuối cùng, căn nhà của bố mẹ ở thị trấn nhỏ này chỉ còn mình tôi.

Không bóng mẹ lụi cụi quét lá ngoài sân, không tiếng bố ho húng hắng trên chiếc nghế nằm dài quen thuộc. Tôi cũng thôi lọ mọ bếp núc như những ngày cuối tuần về đây, vì quả thực đâu còn ai ăn cơm tôi nấu nữa, mà một mình tôi cũng chả thiết tha gì với việc ăn uống. Bởi vì nay anh trai đã về đón bố mẹ, họ sẽ có một chuyến đi dài, sau đó họ sẽ đi du lịch ở Trung Quốc, lâu hay ngắn đều tuỳ thuộc vào tình hình sức khoẻ và tâm trạng của cả hai. Tôi hi vọng mọi việc sẽ ổn, tôi nghĩ anh trai sẽ biết cách chăm sóc tốt cho sức khoẻ bố mẹ, anh ấy luôn vậy, và sẽ luôn vậy.

Chỉ là chuyến đi này của hai người làm tôi nhớ tới chuyến đi của Will và Louisa tới quốc đảo Mauritius. Chỉ khác là bố mẹ tôi đã 76 tuổi còn Will và Luoisa chỉ mới 35 và 27 tuổi. Đó là chuyến đi mà Lou đã nỗ lực nhằm thay đổi quyết định về cái chết tự nguyện của Will. Còn Will lại muốn chuyến đi này như việc mở ra một cánh cửa khác, rộng mới hơn, tươi đẹp hơn, những thứ mà trước đây Lou chưa từng biết tới. Anh muốn trước khi chết, có thể làm gì đó cho cô, khơi dậy khát vọng của cô, những thứ là trước đó vì hoàn cảnh mà cô phải đè nén lại, để cô khám phá, dấn thân vào.