25 tháng 5, 2016

Người đi trà lạnh


Và, khi em thấy anh lần cuối trên chuyến bay chiều nay em đã nghĩ, khoảng cách của chúng ta không phải là một màn hình hay là 200km, càng không phải là 1.800km hay 15.000km, mà nó gần hơn thế, ở ngay trái tim em. Chỉ cần em nghĩ tới là biết anh ở ngay đó, chỉ cần em đưa tay lên là em có thể chạm tay vào.

Em thích anh như cách một người phụ nữ thích một người đàn ông, thích, sùng bái và chiêm ngưỡng.

Cho nên khi người dân quê em ca ngợi anh, phát sốt lên vì anh, từ cái bắt tay ngoại giao hợp tác đại diện cho hai quốc thể, từ phong thái thong dong khi dạo bước, từ cử chỉ tao nhã khi cho cá ăn, từ việc ngồi ăn bún chả trong một quán nhỏ giữa lòng Hà Nội, hay lần anh đội mưa xuống hỏi thăm người dân nơi xóm chợ... Và hơn cả là bài phát biểu gây chấn động và đi vào lòng người khi anh cho họ thấy một sự am hiểu văn hoá quê hương em một cách đáng kinh ngạc. Thi em vẫn bình thản.

Hay khi giới truyền thông đói tin khai thác triệt để tin tức về những người anh đã gặp gỡ, những người đi cùng anh trong phái đoàn... Đó là những bài viết kiểu như cô gái tặng hoa anh tại sân bay là ai, chủ quán bún chả thế nào, người dân xóm chợ ra sao, rồi buổi sáng bận rộn của các mật vụ, ông đầu bếp, người chắp bút diễn văn... thậm chí cả chó nghiệp vụ bên anh cũng có hẳn một bài trình ình trên báo. Họ khai thác tất tần tật nhất cử nhất động của anh, quá khứ, hiện tại và cả tương lai của anh khiến cho độc giả chìm trong mớ thông tin hỗn độn. Và cuối cùng, sự xuất hiện của anh khiến họ quên béng đi vụ cá chết, cái vụ mà trước đó vài giờ họ còn la hét biểu tình với be bét máu đổ, và trở về múa loạn bàn phím đòi minh bạch, công minh. Bởi anh đã khiến họ bận bịu vào một thú vui khác của loài kền kền là lao vào một cuộc xâu xé mổ xẻ khác vui thú và khoái lạc hơn. Bởi anh xuất hiện khiến họ lao vào một niềm hi vọng mới, bởi anh là "big boss" lớn nhất thế giớ, đại diện cho một sức mạnh toàn cầu.

24 tháng 5, 2016

Ngày mai em sẽ ở đâu?


Ngày mai, em sẽ ở đâu?
Em đã đi
đi nhiều lắm
Gần hết tuổi hai mươi ngơ ngác…

Hôm qua, em ở bên dòng sông
Ngửa cổ lên trời và hát,
Những lời ca không đầu không cuối
Câu nào… cũng có anh!

Hôm qua, em lầm lụi ăn năn
Rưng rức mùa thu cùng khóc
Hôm qua, hôm qua…
Đầy ắp những ngày khó nhọc.
Con đường nào cũng đến phía không anh.

20 tháng 5, 2016

Ai muộn màng chờ đợi một bông hoa?


Em ép khô từng cánh hoa tàn
Giông tố 
Thời gian 
Xô xát
Tình Yêu kia chịu nhiều cay đắng
Trong mênh mông
hoang vắng
Ai muộn màng
chờ đợi
một bông hoa ???



.Keng

18 tháng 5, 2016

Tiếu hồng trần


Hồng trần thật buồn cười
Tình yêu thật nhàm chán
Khi tỉnh cười với người
Trong mộng lại quên lãng

Ngày tháng trôi quá mau
Kiếp sau càng khó liệu
Nay khóc mai lại cười
Đâu mong cầu ai hiểu

Gió lạnh không nghĩ trốn
Hoa xinh không nghĩ muốn
Một mình ta phiêu diêu
Hải hồ vui khắp chốn

Yêu hận rồi xoá bỏ
Vui say rồi hát ca
Tâm chẳng còn nhiễu loạn
Nguyện vui vẻ đến già


12 tháng 5, 2016

Bởi vì yêu người


Bởi vì yêu người, tôi đã bước qua những giây phút ngọt ngào và đắng cay đến thế…

Bởi vì yêu người, tôi bước qua những con đường mùa lá rụng như người miêu tả, muốn hiểu được cảm giác của người bước trên con đường ấy, muốn hiểu được cảm giác của người mỗi lần phải che mũi chạy qua vội khi con đường ấy bước vào mùa hoa nở…

Bởi vì yêu người, tôi ngồi trong quán nhỏ như lời người đã từng miêu tả, đọc cuốn sách người tâm đắc, suy nghĩ một chút…Liệu rằng những hành động rất nhỏ, rất dại khờ như thế có thể nào kéo gần khoảng cách giữa hai người chúng ta lại một chút hay không? Có thể nào khiến tôi bước vào thế giới của người gần hơn một chút nữa hay không?

4 tháng 5, 2016

Nếu không nợ nhau làm sao gặp gỡ


Mấy ngày này tâm trạng em không ổn định. Cứ nhắm mắt lại thì tất cả những chuyện không vui trước đây và bây giờ cứ dồn dập ập đến như những thước phim sống động. Mỗi đêm trong giấc ngủ chập chờn em lại mơ gặp lại những người cũ, những người lâu lắm rồi không được gặp. Những giấc mơ kỳ cục, những địa điểm kỳ lạ, những sự việc kỳ lạ... Rồi em lại thức giấc, lại ôm gối lăn hết góc giường bên trái lại bên phải cho tới khi trời sáng. 

Như đêm qua, trong giấc mơ em lại thấy anh, chúng ta đứng trên một khoảng đất lầy lội toàn bùn. Anh đang trao đổi với một người đàn ông nào đó về một dự án, em lang thang ở một đám ruộng, đi qua những luống ngô, em dừng lại trước một luống khoai mà người ta đang chuẩn bị thu hoạch, những vạt đất hai bên đã được vạc ra để lại những củ khoai lang nhô lên. Em rất vui vẻ háo hức lập tức cầm lấy một củ lôi lên khỏi mặt đất rồi quay sang người đàn ông bên cạnh hỏi cho em nhé, em không nhớ rõ mặt anh ta nhưng anh ta nói đồng ý. Vừa lúc đấy một cô gái vừa tới, cũng định đưa tay nhấc củ khoai khác lên thì người đàn ông kia ngăn lại không cho lấy. Em cười rồi trở lại chỗ anh, cô gái đó cũng đi theo.

2 tháng 5, 2016

Tình yêu của tuổi trẻ


Những cuốn sách ngôn tình luôn nói, sẽ có một ai đó luôn ở đấy, sẽ luôn đợi ta cho đến khi ta cần họ sẽ đến bên và nói "anh vẫn ở đây mà". Nhưng không, lòng người không như tiểu thuyết ngôn tình, không có gì là bất di bất dịch, mà lòng người luôn biến động. Nó như một dòng chảy, luôn luôn là dòng chảy, nó sẽ trôi đi và gặp người mà nó phải gặp và mắc cạn bởi một nơi mà nó thuộc về.

Tình yêu không phải là cuộc so găng xem ai mạnh hơn, ai kiên trì hơn hoặc ai chịu đựng tốt hơn. Tình yêu chính là sự thỏa hiệp, thỏa hiệp để chấp nhận, thỏa hiệp để hòa hợp, thỏa hiệp để cảm thông, thỏa hiệp để cùng nhau.

Nhưng buồn thay, cho đến khi ta nhận ra điều đó thì người kia đã không còn đứng nguyên đấy để đợi mình nữa rồi. Cuối cùng thì lòng kiêu hãnh và sự tự tôn đã khiến ta đánh mất đi nhiều thứ. Tình yêu của tuổi trẻ vẫn chỉ là điếu thuốc đốt lên rồi nhanh chóng tàn lụi. Hối tiếc hay không hối tiếc thì cái ở lại trong lòng mình chỉ là câu hỏi, "người có từng yêu ta hay không?" mà thôi...