28 tháng 3, 2016

Chung một đoạn đường


Thứ tình yêu tốt đẹp nhất trên đời này có lẽ chỉ đến một lần, và chúng ta chỉ có thể trao nó cho một người…Thứ tình yêu ấy chúng ta không hề biết đến, cho tới khi một người bước đến, ở tuổi mười mấy, hai mấy, hay là năm mươi…thì chỉ cần người đó xuất hiện, chúng ta sẽ biết ngay lập tức…

Lý trí, đúng, sai, cần, muốn…tất cả đều trở thành không quan trọng. Được đáp lại hay không, đều không quan trọng, người đó có nhà, có xe, có công việc không…tất cả đều không quan trọng. Quan trọng là chúng ta gặp được, yêu, và may mắn hơn tất cả là người đó cũng yêu lại mình…

Một đời, nửa đời, mười năm, hay là một ngày, chỉ cần yêu nhau bằng tất cả những gì có được, thì đó đã là niềm hạnh phúc lớn nhất rồi. Bởi vì suy cho cùng, tình yêu nông sâu thế nào không thể đo đếm bằng thời gian, một ngày, một năm, đôi khi cũng đã đủ để cho chúng ta sống trong hoài niệm cả một đời…

25 tháng 3, 2016

Ta hãy viết như là ta đang sống


Hôm nay, mà vừa mới đây thôi, mình vô tình đọc được những gì của Mộc Tiểu Ngư viết trên trang Tumblr của cô ấy, mình như thấy lại mình của vài năm trước đây.

Viết, như moi hết ruột gan mình ra.

Rồi khi ai đó vào đọc, họ để lại lời nhắn, để lại comment, gửi email, nói rằng, mình như đang nói hộ cô ấy vậy, và giống như mình và cô ấy đang cùng yêu một người...

Mình đã từng viết, đã từng có nhưng tâm giao như thế.

Nhưng lâu rồi, mình đã không còn đủ dũng cảm để mà viết như thế nữa. Thậm chí khi nhà xuất bản đề nghị in sách, mình cũng không đủ dũng cảm để nó được in ra. Tâm tư, tình cảm vốn không phải là thứ có thể in ra và mang bán...

11 tháng 3, 2016

Có đôi khi


Mệt. 

Ngày hai trận rượu.

Tôi nghĩ mình chỉ cần tập hút thuốc lá nữa là thành thằng đàn ông. 

Tối qua nhìn chị bạn xin ông anh một điếu thuốc để hút mình có chút giật mình nhưng không ngạc nhiên, chỉ hỏi chị cũng hút thuốc lá à? 

Nhìn làn khói mỏng tang lượn lờ trước gương mặt chị, gương mặt của người phụ nữ có tuổi được ôm bởi mái tóc dài xoăn tự nhiên buông xõa trông có chút ma mị. Đẹp, buồn và hơi không "đúng kiểu". Tôi dùng từ "đúng kiểu" cốt là muốn nói đến cái cách chị cầm điếu thuốc và hút trông nó không giống như cách mà tôi thường thấy hay hình dung. Những ngón tay dài sơn móng đỏ không kẹp lấy điếu thuốc một cách kiểu cách, đôi môi ngậm điếu thuốc không để lại một vệt son mờ nơi đầu điếu, và cái cách phả làn khói ra cũng không khiêu khích. Chỉ là trong gian phòng ngập tràn ánh sáng màu vàng sang trọng ấy, chị cầm điếu thuốc và hút khiến tôi cảm thấy ngưỡng mộ. 

8 tháng 3, 2016

Mong tới ngày nắng lên



Chị thật mong cái ngày mà chúng ta hẹn ước, cái ngày mà cô nhà văn nào đó đã viết lên câu chuyện "Hôn lễ tháng Ba" đầy buồn bã. Buồn bã y hệt cái cách mà chị nhìn mưa lâm thâm rơi xuống từng tầng lá đọng thành giọt rồi rơi lộp độp xuống nền đất, thấm sâu và biến mất. Lúc này thời tiết vẫn se lạnh, không khí ẩm ướt khiến chị có thể ngửi thấy mùi của đất, mùi của mưa và mùi của xác lá tàn... Phải có cái gì đó ra đi thì mới có cái khác được khai sinh đúng không? Thế nên, phải biết bao nhiêu chiếc lá mùa đông rụng xuống thì mới có những chồi xuân nhú mầm. Và, như thế, chắc chắc chắn rằng, trong hạnh phúc của một ai đó luôn là sự hi sinh của một hay rất nhiều người. 

Hạnh phúc luôn đánh đổi bằng những khổ đau...

Cho nên, sau rất nhiều ngày u ám, mưa dầm. Chị thật mong chờ tới ngày nắng lên, như thế thì hẹn ước tháng Ba mới thành hiện thực được. Chị không chịu được cái cảm giác ẩm ướt, mốc nồm. Không thích cảm giác ngồi một chỗ rồi ngắm nhìn những bông hoa Sưa ngậm đầy nước rồi rớt rụng. Cái hình ảnh hai kẻ cô đơn suy tư trầm lắng nơi góc quán ven đường và bên ngoài mưa lâm thâm phủ kín từng mái nhà, từng ô cửa sổ, từng con đường, từng hàng cây... và những cánh hoa sưa bay rải rác. Chỉ cần hình dung thế thôi đã thấy buồn thê thiết lắm rồi.

2 tháng 3, 2016

Đi đâu mùa xuân?


Đi đâu mùa xuân
Chợ xa ngõ gần
Trong đôi mắt mẹ
Dấu hài đầy sân...