29 tháng 1, 2016

Mưa rơi đâu cần phiên dịch

              

Có những khoảnh khắc mà bạn cảm giác như tất cả – tất cả – mọi gánh nặng đều ập xuống vai bạn. Không phải nỗi buồn, không phải nỗi đau, không phải sự mất mát, không phải cảm xúc. Mà là tất cả. Các mối quan hệ, công việc, trách nhiệm và một ngàn lẻ một những thứ khác. Đều ở trên vai bạn. Và bạn, không được quyền kêu ca. Bởi đó là con đường bạn chọn, bởi đó là lựa chọn của bạn, là quyết định của bạn. Bạn chịu trách nhiệm với điều đó. Ừ, bạn hoàn toàn hiểu, bạn chịu trách nhiệm với điều đó. Và bạn, dù thế nào, cũng phải hoặc là cố sống hoặc là cố chết với nó.

Trong một vài tích tắc nhỏ giữa cái khoảnh khắc nặng nề này, bạn tự khóc một mình. Dù bạn không phải là đứa thích để cho người khác thấy khó khăn thực sự của mình, không muốn đi nhờ vả ai cả. Chới với và chóng chánh, bạn tự sống, tự đứng, và tự bước đi. Bạn không yêu cầu ai thấu hiểu hay chia sẻ. Càng không mong chờ một lời an ủi hay một bờ vai. Chỉ đơn giản là trước giờ bạn vẫn như thế.


Nỗi cô độc và sự sợ hãi bị tổn thương tạo thành thói quen giữ khoảng cách, thói quen giữ khoảng cách tạo thành thói quen luôn một mình.

Chỉ là đôi khi, ví dụ như ngay lúc này, khi không có ai cả, khi không phải nói cười, khi không phải nhí nhố, khi không phải cố gắng, khi không phải như thế trước mắt bất cứ ai, bạn thấy mình tủi thân kinh khủng. Tự trách rồi tự thương mình.

Gia đình. Bạn bè. Người yêu. Công việc. Các mối quan hệ.

Giá mà có một tích tắc nào đó, họ chấp nhận rằng đời sống khó khăn với tất cả mọi người, không trừ một ai cả, kể cả bạn. Giá mà có một tích tắc nào đó, họ chấp nhận rằng bạn đã luôn cố gắng và vẫn đang cố gắng để sống. Giá mà có một tích tắc nào đó, hoặc chỉ nửa tích tắc thôi, họ nhớ ra bạn, dù thế nào cũng vẫn rất ngu ngốc và khờ khạo, rất bé nhỏ và bão tố, và cũng có lúc bị tổn thương.

"Mưa rơi đâu cần phiên dịch". Vất vả của chính mình đâu cần ai cảm.

Phải không?


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét