12 tháng 1, 2016

Lộ rõ bản chất :D


Buổi tối, có người hỏi mình đang làm gì? Mình bảo mình chuẩn bị lăn ra ngủ. 

Mình chả thèm gì, chỉ thèm ngủ, thèm ôm và thèm yêu! :v

Nghe tưởng đùa, nhưng mà thật ấy. Mình rất thèm ngủ và chỉ sợ thiếu ngủ. Nếu phải trải qua một đêm thiếu ngủ là sáng sau nhan sắc như thần chết hiện về, tinh thần uể oải mệt mỏi như ốm. Lỡ hôm ấy ai gặp phải mà thấy cái mặt lơ ngơ, tưởng buồn hay lo nghĩ việc gì thì yên tâm là không phải, cứ kiếm một chỗ yên tĩnh, quẳng mình vào một cái giường, tắt điện, là xong. Nhớ là khi quay ra phải khép cửa lại. Già rồi, cần nhất là sự yên tĩnh. :D

Có những lúc một cái ôm khiến mình quên đi mọi sự. Nên mình cũng rất thèm ôm. Mình mà ôm ai, dù là từ đằng trước hay đằng sau, cách nào cũng dịu dàng như cách nào. Thèm ôm thì đương nhiên cũng thèm được ôm, nhất là cái ôm ấy đến từ vòng tay cứng cáp và vòm ngực ấm áp. Cái cảm giác được úp mặt vào vòm ngực ấy và được vòng tay ấy xiết chặt đều rất an lành, nó khiến mình có cảm giác được chia sẻ, được dựa dẫm và bảo bọc. 


Yêu ở đây xin được hiểu là tính từ, không phải là động từ. :D Mình lúc nào cũng thèm được yêu. Người ta cứ bảo phải yêu bản thân mình, nhưng mình thấy, chỉ mình yêu mình thì thật chán! Với mình, yêu người chính là yêu bản thân. Mình không cần một tình yêu kinh thiên động địa, thiên trường địa cửu, chỉ cần trong bất cứ việc gì cũng nghĩ cho người kia trước tiên. Thế thôi, vậy là đủ rồi.
  

2 nhận xét:

  1. "chỉ cần trong bất cứ việc gì cũng nghĩ cho người kia trước tiên".
    Khó kinh.
    :P

    Trả lờiXóa