1 tháng 1, 2016

Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình


Nửa đêm thức giấc, nhìn sang bên cạnh vẫn chỉ là cái gối nằm điềm nhiên tĩnh lặng. Vậy là lại một năm nữa đã qua đi mà vẫn chưa kiếm được chính nhân quân tử về làm gối ôm, lò sưởi.

Lại nhớ sáng qua, nhắn tin cho đứa bạn sinh nhật đúng vào ngày cuối cùng của năm. Chúc nó kiếm được người nó yêu và thật lòng thật dạ yêu nó. Nó bảo, món quà xa xỉ thế liệu có thể có không?

Giật nảy mình, trời đất ơi, sao giờ yêu nhau thật lòng lại là thứ xa xỉ thế vậy trời?! Nhưng ngẫm lại nó nói đúng quá còn gì. Nhưng quay lại vẫn động viên, hiếm nhưng không phải không có.

Lại kể, năm qua cứ tự nhiên đụng phải hàng mối lái. Xưa nay vốn dị ứng với mấy cái việc này. Nhưng vốn được hấp thụ tinh hoa văn hoá của Đông - Tây kết hợp nên khi đụng phải vẫn biết cách cư xử sao cho phải phép.

Chỉ là có một quý ông được giới thiệu là trưởng hay phó phòng phản gián, gián điệp nào đó, mặt mũi tai nheo như thế nào mình còn không biết. Ấy thế mà sau cuộc điện thoại cứ như mình là người tình kiếp trước của chàng nên ngày đêm nhắn tin gửi gắm tình cảm. Mình không trả lời, vì đối với những tin nhắn kiểu ngôn tình thế thì mình chả biết nói gì nên đành lặng im. Nào ngờ chàng bắn một viên đạn vào cơn giận của mình bằng việc gửi một tin nhắn sặc mùi thuốc súng, nói, làm người nếu người ta điện thoại hay nhắn tin thì phải trả lời, như thế mới "phải đạo làm người". Trời phật mười phương ơi thế này thì quá lắm. Thế là sau nhiều ngày ẩn ngọc quy y, mình bắn lại bằng súng liên thanh. Đại loại rằng nói chàng là ai, người quen thì không, bạn cũng không, người yêu lại càng không, vậy mà nhắn nhủ bằng cái kiểu người tình chung chăn chung gối nghìn năm vậy, ta đây chưa bóp cổ chàng là may lắm rồi. Đừng tưởng bà cô đây muộn chồng nên món nào đưa ra cũng ăn tuốt. Chàng không muốn sống nhưng ta đây thèm sống và muốn sống tốt lắm...

Đanh đá! Hết sức đanh đá. Mình nghĩ chàng sẽ nghĩ thế và tìm cách bắn lại. Nhưng không, chàng chỉ nhắn lại một lời xin lỗi, nói chàng hiểu sai ta rồi. Nếu cho cơ hội gặp mặt, cho chàng chuộc lỗi. Nhưng quên đi, đồ đã bỏ không khi nào dùng lại. Nhá.

Lại kể, vẫn chuyện mối lái. Ở nhà mình là bom nổ chậm, đến cơ quan cũng vẫn cứ là bom nổ chậm. Là nỗi lo cho cha mẹ thì đã đành, đến sếp cũng lo sốt vó. Thế là một ngày đẹp trời đang định trốn việc dạo phố thì bị sếp từ tầng hai tóm gọn, bảo, lên phòng anh anh nhờ một tí. Thế là lại cun cũn leo lên tầng vào phòng sếp. Thật có duyên, vừa vào nhìn ngay ra một chàng ngồi đó. Không phải nói nhiều, mình đã đoán ngay ra ý đồ của sếp nhưng vẫn dửng dưng như thường. Qua vài màn chào hỏi thì được biết chàng là tỉnh ủy viên, chức trách to oạch, tiếc rằng mới cùng vợ ly hôn. Rồi sếp bảo có khách đi ăn cơm cùng sếp. Ok, cơm thì không khách sáo vì có ăn nhiều tới mức nào cũng không lo bị béo. Khách là chàng tỉnh ủy viên cùng thêm hai đồng chí giám đốc doanh nghiệp nghe đâu cũng là bạn của chàng tỉnh ủy viên đó. Không biết chàng tỉnh ủy viên có cuống không hay bản chất chàng đơn thuần, rượu chưa mang ra chàng rót luôn bia vào cái ly đế cao dùng để rót rượu vang. Mình không nói gì, lẳng lặng lại đổ bia từ ly sang cốc, sếp nhìn thấy gọi nhân viên phục vụ mang thêm cái ly khác. Mình cứ thủng thỉnh ăn ăn, uống uống, chuyện chuyện, trò trò... Thấy mình vui vẻ, anh em cũng vui vẻ, nên khi chàng doanh nghiệp mời đi hát hò, sếp ưng thuận ngay mặc mình bảo với họ sếp mình chiều nay rất bận việc.

Tướng đi thì ắt quân đi. Chỉ tội thân mình chứng kiến một màn nhảy nhót chả giống ai của chàng tỉnh ủy, bên cạnh thì chàng doanh nghiệp tán hươu tán vượn. Ý sếp thì mối lái cho chàng tỉnh ủy, nhưng chàng doanh nghiệp lại nhiệt tình hơn cả. Tán từ trăng tới sao, nào là lần đầu tiên anh thấy một người phụ nữ ở cơ quan nhà nước có phong thái như em, từ cách ăn mặc tới cách giao tiếp, nào là trông em có một nét gì đó buồn buồn, có chuyện gì có thể chia sẻ cùng anh được không... Ây da, chỉ là bổn cô nương đây thấy phiền vì đôi khi phải làm những việc mà mình không mong muốn. Nhưng nghĩ vậy mà không tiện nói ra nên mình đành cười trừ.

Chàng doanh nghiệp ắt hẳn chỉ số IQ cũng không kém lắm. Sau một hồi ám chỉ của sếp, chàng có vẻ như hiểu ra câu chuyện của buổi gặp mặt hôm nay. Nhưng chàng ta đúng là vuốt mặt không nể mũi, cũng không phải là người giỏi giao tiếp cho lắm. Trước khi về chàng ta đề nghị được nói chuyện năm phút, rồi chàng bảo sếp ra xe chờ mình. Mình cũng chẳng hẹp hòi gì, nhìn đồng hồ rồi bảo anh nói đi. Chàng vẫn cái kiểu hươu vượn cũ, rồi thăm dò cái kiểu rất làm người khác nóng mắt. Chàng hỏi, em có thương bạn anh không? Anh thương nó lắm. Mình bực mình nhưng nhất định vẫn làm người văn minh lịch sự cười nói: Em có phải là Chúa đâu mà dễ dàng thương tất cả các con chiên như thế. Hơn nữa em thấy anh ấy chẳng có gì đáng thương, thân làm thì tự chịu. Một người đàn ông đến một cô vợ vừa không công ăn việc làm vừa không bằng cấp học vị mà còn không dạy nổi thì làm sao có thể nói được em? Mình còn định nói thêm, không hiểu một người đàn ông không tự kiếm nổi bạn gái cho mình thì bằng cách nào anh ta leo được lên vị trí bây giờ. Quan chức chẳng lẽ rặt một bầy như thế? Nghĩ, nói vậy thì quá nên mình lại im lặng, đồng thời chiếc điện thoại trong tay cũng rung lên, sếp gọi, sếp còn thiếu kiên nhẫn hơn cả mình. Chàng doanh nghiệp cười tủm tỉm, nói mình quả là phụ nữ hiếm gặp, rất mong có một người tri kỷ như mình, rồi lại trơ tráo, thế em thấy anh thế nào? À, hóa ra là muốn thế thân. Mình bước xuống bậc thang quay lại bảo, anh là người không biết tôn trọng bất cứ mối quan hệ nào, rồi đi thẳng.

Tạm tổng kết một năm dở hơi như thế, có rất nhiều chuyện không khi nào như ý. Thế nên mới nghĩ đi nghĩ lại, ở đời nhất định không cần phải làm nữ cường nhân làm gì, cứ băng khiết như nước, ôn nhu như ngọc là được. Còn quân tử cứ sống lâu thế nào chả gặp! :))


2 nhận xét:

  1. Ha ha....Thế thì nàng đã có triệu chứng rồi đấy! Đó là sự tò mò.....thử xem sao ! Hì hì

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Noooo.... Nghiêm cấm thử thuốc độc vào người ạ :D

      Xóa