8 tháng 12, 2016

Thư


Anh ơi
Đêm qua em thức
Trăng treo sáng rực
Giấy em phủ mực
Em viết:
“cho anh" :P

Em chẳng có gì
Ngoài tuổi trẻ nhá nhem
Đôi khi tự ngồi – xem – như truyền hình Ấn Độ
Cái phim chi mà dài vô độ
Vô tổ chức
Vô ý thức
Vô hạn mức
Vô thực – vô tâm...

2 tháng 12, 2016

Đám cưới


Hình như nhà bên có đám cưới
Cưới ai chứ chẳng phải cưới tôi

Tôi làm chi có bạn mời, cau mới, áo lụa
Tôi làm chi có rượu vụ, bánh oản, guốc son
Tôi làm gì có mâm tròn, khoanh nếp - dày - chưng - tẻ
Tôi làm gì có pháo bay tung toé
Rồi nép sau lưng mẹ khóc thầm

Tôi nghe từ mấy hôm nay
Người ta đi thuê sạp, dựng bàn
Người ta đi nhóm lửa, vun than
Người ta cắm đôi bình hoa rực rỡ
Người ta mua cá tôm ngoài chợ
Người ta cúng ông bà tổ tiên
Đôi khi nghe tiếng than phiền
Dăm bảy chục ngồi thế nào cho đủ

29 tháng 11, 2016

Người dưng vĩ đại


Em chẳng thể là cô gái thật xinh
Anh chẳng phải người đàn ông toàn hảo
Những điều dở hơi chúng ta hay cười nhạo,
Có khi lại vướng hết vào mình

Thế nhưng,
Giữa bao la của những cuộc viễn chinh
Anh đã dừng lại bên một khóm trúc
Em đã chọn trồng thêm một đoá cúc
Để vườn xuân nở rộ đến hôm này

28 tháng 11, 2016

Bác cho em xin


Bác cho em xin ít lửa
Nhóm lại bếp ấm ngày xưa
Những bữa cơm không phải đợi chờ
Và giấc mơ không giật mình
dậy khóc

Bác cho em xin ít thóc
Cho bầy chim sẻ ghé ăn
Nhờ chúng mổ hết lăn tăn
Của mớ rối nùi
trong ngực

Bác cho em xin ít mực
Em đồ lại mấy câu thơ
Nỗi ước vọng có từ ngày xưa
Đã phai mất bởi
gạo – tiền – cơm – áo

22 tháng 11, 2016

Nhan sắc cũng là một tài năng


Hồi sáng có đọc bài báo phỏng vấn Ngọc Trinh, càng ngày mình càng bị thích em này ở cái điểm thật, thẳng, không làm màu khi trả lời phỏng vấn. Nói thế đừng có bạn nào mang văn hoá học, giới tính học hay đạo đức học ra mà giao giảng ném đá mình. Mình thích thì mình cứ thích thôi :D

Nhưng nhân việc này mà đọc lại bức thư Xuân Quỳnh gửi Lưu Quang Vũ năm 1978 từ Liên Xô. Bức thư đó có đoạn:

“Em không thể hình dung là nếu không có anh em sẽ sống như thế nào. Em rất muốn em trẻ đẹp lại cho tuổi tác và hình thức của mình. Có thể anh không cần như thế, nhưng em cần như thế. Vì chắc chắn rằng em trẻ hơn và đẹp hơn, anh sẽ yêu em hơn.

18 tháng 11, 2016

Yêu nhau chỉ vì yêu nhau



"…Bài hát “Chuyện tình Thảo Nguyên” của Trần Tiến có một câu thế này: “đôi khi tình yêu vẫn thế, yêu nhau chỉ vì yêu nhau”.

Tôi có lần hỏi nhạc sĩ, "sao chú viết câu hát như thế?”. Chú Tiến trả lời: “Thường nhiều khi người ta yêu nhau vì những điều khác. Yêu nhau chỉ vì yêu nhau - hiếm hoi lắm, nó chỉ đến khi người ta còn rất trong trẻo cháu ạ! “Đôi khi” là vì có người cả đời chẳng gặp được may mắn ấy… Ngay cả với những người may mắn, có khi cũng chỉ nhận ra giá trị thật sự của tình yêu thuần khiết ấy, nhận ra mình được cứu rỗi thế nào – vào lúc họ đã nếm trải mất mát. Nhưng đủ là an ủi nếu cuộc đời bạn từng có thời khắc rực rỡ ấy, bởi bạn đã có một trải nghiệm trong lành và vĩnh cửu trong tồn tại hữu hạn của mình".


** Trích Lửa nhỏ - “Yêu nhau chỉ vì yêu nhau”





10 tháng 11, 2016

Mùa đông đã đến trong thành phố


1. "Mùa đông đã đến trong thành phố
Buổi chiều trời lạnh
Heo may từng cơn gió
Bước chân về căn gác nhỏ
Nhìn xuống công viên...
... Cho anh yêu em thêm một lần nữa
Rồi mai giã từ... "

Trước hay nghe Lê Hiếu hát bài này, nghe miết rồi cũng thành quen, cứ khi nào cái rét chạm tới da thịt, mùa đông bắt đầu đến là trong đầu lại văng vẳng lời bài hát này. Rồi cũng từ giai điệu đó, lời tự tình đến đoạn "cho anh yêu em thêm một lần nữa, rồi mai giã từ..." là trí óc mình lại tự bài xích. Đời có được bao nhiêu cái lần cuối, cứ thêm một lần như thế là hết xừ nó một đời rồi, thêm một lần không giữ được nhau thì thôi, thêm một lần rồi mai lại giã từ thì thêm làm cái quái gì!

9 tháng 11, 2016

Tôi mua độ chục loài hoa dại


Tôi mua độ chục loài hoa cỏ
Đem về lấp kín một -
không tên
Phố
không đèn
Người
không quen
Tôi không quên...

Tôi mua độ chục loài mưa bụi
Đem về lấp kín một -
lặng im
Cây
không chim
Chiều
mây dìm
Lạnh ngắt ngã ba tim

7 tháng 11, 2016

Be love


Buổi sáng ngồi cafe Old Town, đang ngẩn ngơ ngắm mùa, thưởng gió. Cái nhìn lang thang dọc ngang lối gió rồi dừng lại nơi mái đầu điểm bạc của người bàn đối diện. Chợt thấy lòng nhói lên... Tự bao giờ mỗi khi nhìn thấy mái đầu điểm bạc lại thấy đau và trào lên xúc cảm.

Như bữa trước nằm nhìn mái đầu anh, tim đau buốt. Năm tháng chỉ là một phần, một phần nhận ra trong đôi mắt u buồn ấy, có thêm nhiều nỗi buồn u ẩn, thương vô cùng. Khẽ bảo, tóc anh bạc nhiều rồi, anh dịu dàng gật đầu. Sao anh không nhuộm tóc đi, anh nhuộm tóc đi, nhé, nhé??? Anh lại lắc, ý như nói không. Nước mắt đã chạm mi, vội gục vào cổ anh, cắn cắn, rồi hôn lên đó, cố che dấu cảm xúc, ôm anh thật chặt. 

Không phải sợ nhìn thấy anh già đi về tuổi tác, không phải sợ anh xấu đi về vẻ ngoài. Mà sợ nhìn thấy những thăng trầm mà mình không cách nào chia sẻ được. Như cái cách người ta sợ nhìn thấy những nỗi đau, nỗi buồn, hay những vất vả mà cuộc sống mang lại mà mình thì cứ đứng trơ ra, bất lực. Đau lòng, rất đau lòng...

26 tháng 10, 2016

Cát bụi nào đưa em chưa trọn kiếp người...


Nửa đêm về sáng tôi chợt tỉnh giấc tỉnh giấc, thật khó ngủ lại khi trải qua một giấc mộng mệt nhoài. Với tay tìm điện thoại, tôi không tin vào mắt mình khi thấy một comment có tag tên tôi. Một cú thúc thật mạnh, tôi co gập người, cơn đau co thắt dạ dày lại bắt đầu trồi lên. Không thể nào, không thể là sự thật được, họ nói em đã ra đi vĩnh viễn vào tháng Tám vì một cái nguyên nhân không rõ ràng liên quan đến tim và máu. Nhưng họ khẳng định và xác nhận thông tin chính xác nên mới thông báo cho mọi người. Em tôi, Rồng Nhỏ của tôi. Vẫn còn đó văng vẳng bên tai tôi những lời nhắn gửi:

"Rồng Lớn, em tìm thấy chị rồi nhé!"

"Rồng Lớn, theo đường chuột chạy thư em viết cho chị sẽ đến trước ngày 8/3"

"Trời ơi, nghe giọng của Rồng Lớn trẻ quá chừng luôn!"

"Chị, chị ăn cốm xanh không em gửi xuống cho chị? Đang mùa trung thu, hôm qua bà em mua về rang lên chấm chuối tiêu ngon cực"

24 tháng 10, 2016

Bản đồ cuộc đời


Tình yêu khiến người ta quên đi thời gian, và rồi thời gian lại khiến người ta quên đi tình yêu.

Nguyên nhân tất cả mối quan hệ trở nên nhạt nhòa, đó là người này không nói, người kia cũng không hỏi; người này cô đơn, người kia phớt lờ. Trong lúc thời gian trôi qua, chúng ta cũng đang thay đổi dần dần, đã không còn lúc nào cũng hứng thú như trước đây nữa. Đồ không còn mới, người cũng chẳng như xưa…

Vốn dĩ tình yêu rất thực tế. Gặp nhau lúc quần áo chỉnh tề, đẹp đẽ, thơm tho, cười cười nói nói, không vướng bận tiền nong, con cái, gia đình nội ngoại… mà nảy sinh tình cảm với nhau, thì có lẽ đó chưa phải tình yêu. Phải lúc thấy nhau xấu nhất, mệt nhất, vất vả khó khăn nhất, mà vẫn muốn gắn bó, vẫn muốn ở cạnh, đó mới là tình yêu thực sự.

20 tháng 10, 2016

Một mình




Một mình tôi đứng với tôi
Bàn chân giẫm lụt cả trời heo may
Một mình tôi đứng ở đây
Hồn thơ thả đến chân mây, cuối trời...

18 tháng 10, 2016

Một hôm



Một hôm,
ai rất thờ ơ
Ai không nấu bữa cơm
chờ đợi ai
Ai không nhấn nút bật đài
Ai không đun nước, sắp hai chén trà

Một hôm,
không thấy bài ca
Vang lên mỗi độ người ta rất buồn
Khi vui cũng chẳng thấy luôn
Cây đàn ở đó im muôn tháng ngày

17 tháng 10, 2016

Vô thường


Trần gian cám cảnh nỗi buồn
Rủ nhau đi trốn giữa muôn vạn đời
Ở đây còn một thảnh thơi
Hồn nhiên ngồi lại với lời thương nhau...


10 tháng 10, 2016

Yêu thương mong manh


"Đừng lúc nào cũng có ý định nắm thế giới này trong tay. Kết quả em sẽ phát hiện, kỳ thật ngay cả cuộc sống của chính mình em cũng rất khó nắm trong tay. Rất nhiều lúc, nếu em không đủ khoan dung, người chịu tổn thương ngược lại là em…" 

Em không cần cả thế giới. Em chỉ cần anh. 

Nhưng kỳ thực, nhiều lúc em không rõ mình có thực sự còn cần nữa hay không...


4 tháng 10, 2016

Giữa thế giới mong manh nhiều biến đổi



Trái tim đàn ông giống như một khách sạn với các phòng vô hạn định và mở rộng với bất kì ai mang tên phụ nữ.

Mỗi người phụ nữ đến khách sạn đều tin rằng mình là khách trọ duy nhất, nhưng không may cho họ, khách sạn mở cửa cho họ và cho cả những người khác nữa.

Trái tim phụ nữ nhỏ hơn trái tim đàn ông. Đó là căn phòng độc nhất dành cho người đàn ông duy nhất, nó không đủ lớn để đón tiếp hai người.

Người phụ nữ bước vào khách sạn của người đàn ông, cô ấy đi để lại nước mắt hoặc hoa hồng, trong khi người đàn ông ở trong khách sạn của phụ nữ khi đi để lại vết thương hoặc cái dằm đau buốt...

29 tháng 9, 2016

Những câu trích dẫn không làm nên đời bạn


Ngày xưa mình theo phong trào nữ quyền. Đại để là nâng cao lá cờ độc lập, tự chủ, thông minh, xinh đẹp, nói hay làm cũng giỏi. Và “không có đàn ông đời mình vẫn ổn” hoặc “chỉ có phụ nữ mới mang lại hạnh phúc cho nhau”. Sau này mình gặp một người đàn ông khiến mình muốn từ bỏ danh vọng, thích ở nhà hơn lang thang đàn đúm… cảm giác như mình đã phản bội chính mình.

Nhưng có lẽ đó là cách cuộc sống này diễn ra: Đưa bạn vào những hoàn cảnh trái ngược để bạn học những bài học vô thường.

Nghĩa là sẽ có lúc, thứ bạn hoàn toàn tin tưởng lại thành ra sai lệch. Có lúc bạn sẽ trở thành kiểu người bạn ghét nhất trên đời. Có lúc bạn sẽ phạm phải những sai lầm bạn không bao giờ cho phép. Nhưng điều kinh khủng nhất là gì bạn biết không? Là bạn vẫn thấy ổn.

19 tháng 9, 2016

Sự tủi thân


Sự tủi thân không bao giờ đến vào lúc ta mạnh mẽ. Không bao giờ đến vào lúc ta vui tươi và yêu đời. Không bao giờ đến khi ta an ổn trú ngụ dưới hiên nhà hoặc trong vòng tay ai đó.

Nó chỉ đến vào lúc ta ở một mình. Hoặc xung quanh rất đông nhưng ta vẫn thấy như ở một mình. Nó chỉ đến vào lúc ta ốm sốt hoặc mỏi mệt. Nó chỉ đến vào lúc việc ngập đầu và lòng ta bối rối. Nó chỉ đến khi niềm tin của ta không còn biết bám víu vào đâu, kể cả tình yêu. Kể cả chính mình.

Lúc ấy, ta sẽ lôi hết những ám ảnh quá khứ ra để giày xéo bản thân. Ta sẽ thấy những chân lý bất toàn mà trước đây ta cho rằng đó là vẻ đẹp của cuộc sống, nay chỉ là nấm mồ chôn cảm xúc. Ta sẽ không tin rằng mình còn đẹp, còn giỏi, còn được yêu, còn đáng sống. Ta sẽ không tin vào cuộc sống. Thậm chí không tin vào cả hơi thở của mình.

9 tháng 9, 2016

Lên núi ẩn cư



Hôm trước em đọc một bài viết nói về một nhiếp ảnh gia 23 tuổi có tên Tường Tử đã lên núi Chung Nam và bắt đầu cuộc sống ẩn cư ở đó. Nhìn những bức ảnh khắc họa cuộc sống thường nhật rất đỗi bình thường và giản dị cộng thêm khung cảnh xung quanh khiến em có cảm giác mình cũng muốn một cuộc sống thế này.

Cô ấy ngày ngày cuốc đất trồng rau, trồng đào và các loại cây ăn quả, tự mình nhào bùn sửa chữa các vết nứt hỏng nơi cửa sổ, lấy củi về đun, kiếm đá làm kiềng, nuôi một vài con vật bầu bạn, kết bạn với một đạo sĩ. Đông qua xuân tới, vùng núi của cô ấy giờ đã ngập sắc hoa đào, hoa cỏ tốt tươi, cảnh vật xinh đẹp, tinh thần thư thái.

Em đã từng mơ ước một cuộc sống như thế, cùng anh nói về một cuộc sống như vậy, về một ngôi nhà ven núi, có hồ nước, cây rừng. Em nghĩ mình có thể làm vườn, và cũng có thể nấu rượu. Những công việc đó từ bé em đã từng làm và đã từng giúp mẹ làm. Em tin mình sẽ làm được và sẽ làm tốt. Ngoài rượu gạo ra em có thể nghiên cứu cách lên men rượu từ trái cây hoa cỏ. Chỉ cần chịu khó nghiên cứu tìm tòi và lao động là được thôi mà.

8 tháng 9, 2016

Éternité - Vĩnh Cửu


Muốn đi xem phim này cùng với người tôi yêu...

Mann up chia sẻ đây là một bộ phim đáng xem theo cách của một người yêu thích cái đẹp, ví như cảnh phim đẹp, nhạc phim đẹp và diễn viên thì yêu kiều... mà theo cách miêu tả của Mann up thì có vẻ như các cảnh trong phim đều đẹp quá mức. Ví như hoa, hoa ở khắp nơi, ví như âm nhạc, âm nhạc kết nối mọi mạch nguồn cảm xúc, từ cái chạm tay từ cái vuốt ve hay một nụ hôn đều được âm nhạc luồn lách vào mà không cần thêm bất cứ âm thanh, tiếng động hay lời thoại nào diễn tả... 

Chỉ có điều Mann up hơi lạm dụng quá đà sự lãng mạn không cần thiết khi giới thiệu một bộ phim lãng mạn theo kiểu của Pháp, bạn ấy khuyên rằng trước khi xem phim chúng ta nên xịt một chút hương nước hoa nào đó lên người, để xuyên suốt phim, có thể tận hưởng được cảm giác khi muôn hoa bung nở, hương hoa như đang ve vuốt cơ thể mình. 

29 tháng 8, 2016

An Nam tuyển tú


Rồi, xong. Đêm qua xứ An Nam đã tuyển tú xong.

Mỹ nữ được chọn không hẳn đẹp nhất, nhưng được lòng các công công và ma ma nhất. Sau này nàng ấy có được vua và các đại thần, công tử sủng ái hay không đều phải dựa vào bản thân và cách ăn ở với đám công công và ma ma này cả. 

Ở An Nam, cứ hai năm một lần người ta lại tuyển tú. Xưa kia tuyển tú là do hoàng hậu và các đại thần chọn dâng vua, nữ tú được chọn sẽ được vào cung, nếu may mắn được vua sủng ái phong làm phi tần. Nay An Nam tuyển tú cho các đại thần và công tử, giá cả được đấu giá rộng rãi nhưng ngấm ngầm. Nếu trước kia người ta chọn nàng, thì nay nàng chọn lại. Vì nay, cái đẹp đã có quyền.

11 tháng 8, 2016

Bố của con ta ơi chàng ở đâu



Giời ơi là giời… Đang trong giờ làm việc mà con em chốc chốc lại nhắn tin kiểu khiêu khích, chọc phá mình. Bắt đầu thì là: “Mùa thu Hanoi đẹp lắm mà lòng không thấy vui”; thêm một lúc nữa thì là, “Giá mà giờ này có chị ở đây thì mình lang thang HaNoi”; tiếp đến lại: “Trời sắp mưa, đang phải dạo một mình đây”; lâu lâu thêm lại thấy rù một phát tiếp: “Dạo này em tự kỷ, chả thích gì, chả muốn gặp gỡ ai, hay ngồi một mình…” rồi thì Hanoi thế này, Hanoi thế kia, vân vân và vân vân…

Mình á, ban đầu thì lờ lớ lơ Hanoi của nó đi, nhưng sau đó thì ngồi thuột mặt ra. Tức khí ghê lắm, nhưng mà trách nó sao giờ, chẳng lẽ gào lên: “Đừng có nhắc Hanoi, Hanoi mãi thế! Hanoi xưa rồi, Hanoi chả có gì vui cả!”. Nhưng mà trong lòng thì xốn xang nhưng nhức, chỉ muốn bật dậy nhấc chân lên mà đi.

9 tháng 8, 2016

Chuyện khó tin nhưng có thật


Buổi chiều đi làm về ghé ngang qua chợ, đang vừa đi vừa phân vân không biết tối nay ăn gì thì bà cụ vẫn thường ngồi trên cái cống, ở cái góc chật chội cạnh hàng rau cất tiếng gọi, cháu ơi mua cho bà mớ sim này đi. Bà cụ ấy thấy bảo quê ở mãi Quảng Yên, bà thường hay bán mấy thứ như cây sả, lá bòng, hương nhu, bồ kết, lá lốt, rau tập tàng, nhiều hôm bà cụ còn bán cả bánh gio và nem chua nữa, mỗi thứ chỉ rất ít, nhưng có vẻ như ngày nào bà cũng ngồi chỗ đó.

Quay lại nhìn rổ sim của bà, sim chưa được chín lắm, nhiều quả vàng bò hơn là chín, nghĩ nghĩ rồi bảo bà lấy cho cháu ít thôi, vì có mỗi mình cháu ăn. Bà cụ bảo thôi lấy hết cho bà để bà được về sớm, để dành mà ăn dần. Nhìn bà cụ còn già hơn cả mẹ mình ở nhà, lưng lại còn còng còng nữa nên bảo, vậy bà cho hết vào túi cho cháu. Bà cụ hồ hởi lấy cái túi rõ to rồi nghiêng cái rổ sim đổ cả vào.

Về tới nhà nhìn cái bọn sim quả chín thì ít quả vàng bò thì nhiều mình bật cười. Mình có cái kỷ niệm ám ảnh về sim mà tới giờ mọi người thỉnh thoảng còn nhắc lại để trêu ghẹo.

1 tháng 8, 2016

Sinh nghề tử nghiệp


Tôi biết một kiến trúc sư bỏ nghề để mở một salon ô tô.

Tôi cũng biết một kiến trúc sư bỏ nghề để về mở quán bánh mì.

Tôi biết một kiến trúc sư bỏ nghề để về làm trang trại.

Và tôi cũng biết một kiến trúc sư bỏ nghề để mở một xưởng dạy vẽ...

Chỉ là tôi không nghĩ như một số người, rằng những kiến trúc sư bỏ nghề như vậy là bởi không có năng lực, không có sức chịu đựng và là người gàn dở... Và tôi cũng không tỏ thái độ khinh khi, mai mỉa họ khi lựa chọn một cái nghề kém phần "sang trọng" so với các mác kiến trúc sư đó. Bởi bất kể làm nghề nào, nếu bạn chưa thành công họ đều khinh khi bạn. Bởi đó là đời...

29 tháng 7, 2016

Love Putin


Putin thân yêu của em.

Người ta cứ thắc mắc tại sao thời gian này em không nhắc tới anh cũng như không nhắc đến tình yêu của chúng ta. Liệu có phải là thời gian này chúng ta "cơm không lành canh chẳng ngọt"? Và vì những lúc cơm không lành canh chẳng ngọt ấy nên anh ốm rồi, thế nên gần đây anh mới không xuất hiện trước công chúng và mất tăm mất dạng trên các phương tiện truyền thông?

Họ đang đổ lỗi cho em đó Putin. Nếu họ biết anh chưa bao giờ ăn bữa cơm canh nào em nấu thì họ sẽ không bao giờ suy diễn như thế. Oan cho em quá mà...

Nhưng anh, Putin, anh hãy nói cho em biết anh biến mất đi đâu suốt từ đầu tháng 7 tới giờ vậy?

Anh đừng nói là đang chơi trò ú tìm với em đấy nhé, trò này không vui chút nào, gì mà "Thất tịch không mưa", gì mà "Ngưu Lang - Chức Nữ", mấy cái truyền thuyết này đều là lừa mình dối người cả. Em sẽ không vui khi anh biến mất mà không để lại lời nào, em sẽ buồn và sẽ khóc, khóc lớn hơn lũ lụt ở Pakistan hôm mồng 3/7 vừa rồi, cũng kinh hoàng hơn cơn lũ 7/7/2012 mà anh và đất nước anh phải gánh chịu. Anh không muốn chứng kiến cảnh đó phải không?

7 tháng 7, 2016

Đêm trên cầu bắc qua sông Cửa Lục


Vượt qua đèn đỏ Jimmy không đưa tôi về nhà mà rẽ lên cầu, tôi hỏi khuya thế này còn đi đâu, cậu nói đưa tôi đi giải ngố chứ còn đi đâu nữa, lâu không gặp thấy tôi dạo này ngố lắm rồi, nhất định phải để cho tôi mở mang đầu óc. Tôi gào lên: "Đồ hâm! Quay lại đưa tớ về!". Jimmy quay đầu qua nhìn tôi rồi nhăn nhở, được, sẽ quay lại, giờ xe đang lên giữa cầu tôi muốn rẽ trái hay rẽ phải. Tôi há miệng tức giận lầm bầm, "Tớ vẫn chưa muốn chết!". Jimmy cười ha hả, "Chết cùng nhau cũng vui lắm mà, hay là thử nhé?". Tôi quay mặt đi không thèm nói, đối với loại bông đùa kiểu này tốt nhất là im lặng hoặc tỏ ra liều lĩnh hơn. Thế nên tôi quay lại nháy mắt: "Hay đấy chúng ta rẽ phải đi. Trước khi chết còn được thử qua cảm giác mạnh thì còn gì bằng...". Jimmy quay sang nhìn tôi rồi ngoác miệng ra cười, chiếc xe lao nhanh về phía trước.

Buổi tối tôi cùng Jimmy và mấy người bạn cùng nhau ăn cơm, đã lâu không gặp nhau nên có rất nhiều chuyện để nói, tiệc tan thì cũng qua 11h đêm. Jimmy không buồn ngủ thì tôi cũng díp hết cả mắt rồi, vậy nên tôi nằng nặc đòi cậu đưa về. Đi hết đường cầu bên này cậu đưa tôi quay trở lại. Chỉ là lúc lên giữa cầu cậu cho xe táp bên lề rồi dừng xe lại. Tôi chưa hiểu chuyện gì thì cậu đã từ từ hạ toàn bộ kính và mui trần xuống, gió lúc này thổi ào qua mang theo làn hơi ẩm ướt và mát lạnh. Cậu không nhìn tôi mà buông thõng một câu, "Cậu từ từ ngắm cảnh, vừa nãy uống nhiều quá tớ mệt, để tớ ngủ một lúc".

22 tháng 6, 2016

Tình yêu là


Lúc không cãi nhau có thể cam tâm chết vì anh ấy.

Lúc cãi nhau anh ấy mới là người đáng chết.

Cãi xong rồi lại nghĩ, anh ấy chết rồi bản thân cũng không sống được nữa...

17 tháng 6, 2016

Hạnh phúc không phải là cảm giác tới đích, mà là trên từng chặng đường đi…


Hạnh phúc không phải là cảm giác tới đích, mà là trên từng chặng đường đi - Ernesto Che Guevara.

Câu nói của Che, mình đã đọc từ khá lâu, từ những năm cấp 2, và rồi càng ngày càng thấm thía triết lý của câu nói.

Đọc những tài liệu nói về Che, xem ảnh của Che, mình thần tượng ông lúc nào không hay. Trong những “quote” nổi tiếng của ông, mình tự dưng cảm thấy ấn tượng về câu nói này. Ban đầu mình cũng chẳng hiểu câu này có ý gì, sau đó hỏi một anh, anh giải thích nôm na rằng: so sánh thanh niên đánh cờ và ông già đánh cờ, thanh niên tìm mọi cách để thắng, thắng xong thì hể hả, còn các ông già thì ít quan tâm thắng thua mà đăm chiêu nghĩ ngợi chậm rãi , thưởng thức từng nước cờ một.

Trong cuộc sống cũng có rất nhiều quan tâm tới cảm giác “trên từng chặng đường đi” hơn là “cảm giác tới đích” chứ. Hồi học cấp 2 trong lớp chuyên toán, có rất nhiều bạn giải đi giải lại một bài toán dù rằng họ rất dễ dàng và nhanh chóng tìm ra đáp số từ rất sớm (trong khi mình làm hụt hơi chưa chắc ra đáp số). Họ không quan tâm tới việc tìm ra đáp số để vứt qua một bên bài toán, mà họ say mê thưởng thức vẻ đẹp kỳ diệu của toán học … 1 cách giải, 2 cách giải , 3 cách giải…

16 tháng 6, 2016

Đừng vì một người đàn ông mà làm bẩn mình


Không ai nghĩ chị giúp việc của Honey lại nói ra câu ấy khi chúng tôi đang nói chuyện về chồng cũ của Honey. 

Trước khi chuyện Honey ly hôn với chồng xảy ra, dường như mọi người tránh động chạm tới vấn đề của họ, lỗi của ai, nguyên nhân thế nào và tại sao lại dẫn tới bước đường cùng thế vậy. Không một ai nói ra một lời nào chính thức, nhưng khi ấy, tai tiếng của Honey cũng nhiều, nay có thông tin cô ấy cặp với người này, mai lại quen với chồng người kia. Thậm chí đến chị bạn tôi cũng mắng, đừng có đi cùng với nó rồi lại mang tiếng ra. 

Rồi họ ly hôn, chuyện của Honey vẫn làm chộn rộn mỗi buổi gặp mặt của nhóm chúng tôi, khi Jun, một trong những người bạn khác trong nhóm lại được cho là đang có qua lại tình cảm với chồng cũ của Honey. Có người góp ý, nói Jun không nên qua lại với người đàn ông như vậy, vừa là chồng của bạn (dù là chồng cũ) vừa là một gã Dong Gioăng chính hiệu, thậm chí nêu dẫn chứng đầy đủ rằng gã Tim, chồng cũ của Honey vẫn cặp bồ với một nhân viên bảo hiểm. Mối quan hệ đó kéo dài ba năm rồi, trước thời gian vợ chồng Honey ly hôn. Nhưng quan điểm của Jun rất cương quyết, rất chắc chắn và bênh vực cho gã Tim ấy. Cô ấy nói rằng Tim rất đáng thương, khi ở với vợ nhưng không được vợ quan tâm, chăm sóc, rồi đủ chuyện xấu của Honey được Jun nói trắng ra. Khi mọi người hỏi nghe ai nói vậy thì cô ấy nói Tim nói.

14 tháng 6, 2016

Tạ Bích Loan không có lỗi, lỗi ở chúng ta.


Con người ta sống trong xã hội này, khuyết điểm lớn nhất là không biết làm sao để biểu hiện sự tôn trọng của mình với người khác. Cho dù người ta lựa chọn cuộc sống thế nào, lý tưởng ra sao, chúng ta cũng đều thích lôi ra phán xét, bình phẩm, chỉ trích.

Tôi rất ấn tượng với một chia sẻ đầy mỉa mai của một độc giả nhân vụ BTV Tạ Bích Loan bị cộng đồng mạng xã hội "ném đá". Người đó nói rằng: "Cuộc sống ảo thật tuyệt vời. Thứ nhất người ta được viết (nói) mọi thứ mà không sợ ai xen vào, thứ hai được viết thoải mái, thứ ba được tỏ ra thông thái và nổi tiếng, và thứ tư là để lấp kín sự trống rỗng bên trong con người họ". Tôi trích dẫn nó ở đây không biết những người đang chửi rủa cá nhân Tạ Bích Loan và những người tham gia chương trình "60 phút mở" có cảm thấy giật mình không? Có nhận thấy mình là ai trong số bốn dạng tham gia mạng xã hội được liệt kê ở trên không?

Tôi tin là có, có quá đi ấy chứ. Nhưng họ không bao giờ dám "đấu tố" với bản thân mình, ngược lại họ cũng lao vào đám đông giận dữ để thể hiện mình cùng phía với họ, phê phán và lên án cái xấu cái sai của đối tượng đang bị chỉ trích.

10 tháng 6, 2016

Me before you - Trước ngày em đến


1.Chuyến du lịch của bố mẹ.       
Và, cuối cùng, căn nhà của bố mẹ ở thị trấn nhỏ này chỉ còn mình tôi.

Không bóng mẹ lụi cụi quét lá ngoài sân, không tiếng bố ho húng hắng trên chiếc nghế nằm dài quen thuộc. Tôi cũng thôi lọ mọ bếp núc như những ngày cuối tuần về đây, vì quả thực đâu còn ai ăn cơm tôi nấu nữa, mà một mình tôi cũng chả thiết tha gì với việc ăn uống. Bởi vì nay anh trai đã về đón bố mẹ, họ sẽ có một chuyến đi dài, sau đó họ sẽ đi du lịch ở Trung Quốc, lâu hay ngắn đều tuỳ thuộc vào tình hình sức khoẻ và tâm trạng của cả hai. Tôi hi vọng mọi việc sẽ ổn, tôi nghĩ anh trai sẽ biết cách chăm sóc tốt cho sức khoẻ bố mẹ, anh ấy luôn vậy, và sẽ luôn vậy.

Chỉ là chuyến đi này của hai người làm tôi nhớ tới chuyến đi của Will và Louisa tới quốc đảo Mauritius. Chỉ khác là bố mẹ tôi đã 76 tuổi còn Will và Luoisa chỉ mới 35 và 27 tuổi. Đó là chuyến đi mà Lou đã nỗ lực nhằm thay đổi quyết định về cái chết tự nguyện của Will. Còn Will lại muốn chuyến đi này như việc mở ra một cánh cửa khác, rộng mới hơn, tươi đẹp hơn, những thứ mà trước đây Lou chưa từng biết tới. Anh muốn trước khi chết, có thể làm gì đó cho cô, khơi dậy khát vọng của cô, những thứ là trước đó vì hoàn cảnh mà cô phải đè nén lại, để cô khám phá, dấn thân vào.

25 tháng 5, 2016

Người đi trà lạnh


Và, khi em thấy anh lần cuối trên chuyến bay chiều nay em đã nghĩ, khoảng cách của chúng ta không phải là một màn hình hay là 200km, càng không phải là 1.800km hay 15.000km, mà nó gần hơn thế, ở ngay trái tim em. Chỉ cần em nghĩ tới là biết anh ở ngay đó, chỉ cần em đưa tay lên là em có thể chạm tay vào.

Em thích anh như cách một người phụ nữ thích một người đàn ông, thích, sùng bái và chiêm ngưỡng.

Cho nên khi người dân quê em ca ngợi anh, phát sốt lên vì anh, từ cái bắt tay ngoại giao hợp tác đại diện cho hai quốc thể, từ phong thái thong dong khi dạo bước, từ cử chỉ tao nhã khi cho cá ăn, từ việc ngồi ăn bún chả trong một quán nhỏ giữa lòng Hà Nội, hay lần anh đội mưa xuống hỏi thăm người dân nơi xóm chợ... Và hơn cả là bài phát biểu gây chấn động và đi vào lòng người khi anh cho họ thấy một sự am hiểu văn hoá quê hương em một cách đáng kinh ngạc. Thi em vẫn bình thản.

Hay khi giới truyền thông đói tin khai thác triệt để tin tức về những người anh đã gặp gỡ, những người đi cùng anh trong phái đoàn... Đó là những bài viết kiểu như cô gái tặng hoa anh tại sân bay là ai, chủ quán bún chả thế nào, người dân xóm chợ ra sao, rồi buổi sáng bận rộn của các mật vụ, ông đầu bếp, người chắp bút diễn văn... thậm chí cả chó nghiệp vụ bên anh cũng có hẳn một bài trình ình trên báo. Họ khai thác tất tần tật nhất cử nhất động của anh, quá khứ, hiện tại và cả tương lai của anh khiến cho độc giả chìm trong mớ thông tin hỗn độn. Và cuối cùng, sự xuất hiện của anh khiến họ quên béng đi vụ cá chết, cái vụ mà trước đó vài giờ họ còn la hét biểu tình với be bét máu đổ, và trở về múa loạn bàn phím đòi minh bạch, công minh. Bởi anh đã khiến họ bận bịu vào một thú vui khác của loài kền kền là lao vào một cuộc xâu xé mổ xẻ khác vui thú và khoái lạc hơn. Bởi anh xuất hiện khiến họ lao vào một niềm hi vọng mới, bởi anh là "big boss" lớn nhất thế giớ, đại diện cho một sức mạnh toàn cầu.

24 tháng 5, 2016

Ngày mai em sẽ ở đâu?


Ngày mai, em sẽ ở đâu?
Em đã đi
đi nhiều lắm
Gần hết tuổi hai mươi ngơ ngác…

Hôm qua, em ở bên dòng sông
Ngửa cổ lên trời và hát,
Những lời ca không đầu không cuối
Câu nào… cũng có anh!

Hôm qua, em lầm lụi ăn năn
Rưng rức mùa thu cùng khóc
Hôm qua, hôm qua…
Đầy ắp những ngày khó nhọc.
Con đường nào cũng đến phía không anh.

20 tháng 5, 2016

Ai muộn màng chờ đợi một bông hoa?


Em ép khô từng cánh hoa tàn
Giông tố 
Thời gian 
Xô xát
Tình Yêu kia chịu nhiều cay đắng
Trong mênh mông
hoang vắng
Ai muộn màng
chờ đợi
một bông hoa ???



.Keng

18 tháng 5, 2016

Tiếu hồng trần


Hồng trần thật buồn cười
Tình yêu thật nhàm chán
Khi tỉnh cười với người
Trong mộng lại quên lãng

Ngày tháng trôi quá mau
Kiếp sau càng khó liệu
Nay khóc mai lại cười
Đâu mong cầu ai hiểu

Gió lạnh không nghĩ trốn
Hoa xinh không nghĩ muốn
Một mình ta phiêu diêu
Hải hồ vui khắp chốn

Yêu hận rồi xoá bỏ
Vui say rồi hát ca
Tâm chẳng còn nhiễu loạn
Nguyện vui vẻ đến già


12 tháng 5, 2016

Bởi vì yêu người


Bởi vì yêu người, tôi đã bước qua những giây phút ngọt ngào và đắng cay đến thế…

Bởi vì yêu người, tôi bước qua những con đường mùa lá rụng như người miêu tả, muốn hiểu được cảm giác của người bước trên con đường ấy, muốn hiểu được cảm giác của người mỗi lần phải che mũi chạy qua vội khi con đường ấy bước vào mùa hoa nở…

Bởi vì yêu người, tôi ngồi trong quán nhỏ như lời người đã từng miêu tả, đọc cuốn sách người tâm đắc, suy nghĩ một chút…Liệu rằng những hành động rất nhỏ, rất dại khờ như thế có thể nào kéo gần khoảng cách giữa hai người chúng ta lại một chút hay không? Có thể nào khiến tôi bước vào thế giới của người gần hơn một chút nữa hay không?

4 tháng 5, 2016

Nếu không nợ nhau làm sao gặp gỡ


Mấy ngày này tâm trạng em không ổn định. Cứ nhắm mắt lại thì tất cả những chuyện không vui trước đây và bây giờ cứ dồn dập ập đến như những thước phim sống động. Mỗi đêm trong giấc ngủ chập chờn em lại mơ gặp lại những người cũ, những người lâu lắm rồi không được gặp. Những giấc mơ kỳ cục, những địa điểm kỳ lạ, những sự việc kỳ lạ... Rồi em lại thức giấc, lại ôm gối lăn hết góc giường bên trái lại bên phải cho tới khi trời sáng. 

Như đêm qua, trong giấc mơ em lại thấy anh, chúng ta đứng trên một khoảng đất lầy lội toàn bùn. Anh đang trao đổi với một người đàn ông nào đó về một dự án, em lang thang ở một đám ruộng, đi qua những luống ngô, em dừng lại trước một luống khoai mà người ta đang chuẩn bị thu hoạch, những vạt đất hai bên đã được vạc ra để lại những củ khoai lang nhô lên. Em rất vui vẻ háo hức lập tức cầm lấy một củ lôi lên khỏi mặt đất rồi quay sang người đàn ông bên cạnh hỏi cho em nhé, em không nhớ rõ mặt anh ta nhưng anh ta nói đồng ý. Vừa lúc đấy một cô gái vừa tới, cũng định đưa tay nhấc củ khoai khác lên thì người đàn ông kia ngăn lại không cho lấy. Em cười rồi trở lại chỗ anh, cô gái đó cũng đi theo.

2 tháng 5, 2016

Tình yêu của tuổi trẻ


Những cuốn sách ngôn tình luôn nói, sẽ có một ai đó luôn ở đấy, sẽ luôn đợi ta cho đến khi ta cần họ sẽ đến bên và nói "anh vẫn ở đây mà". Nhưng không, lòng người không như tiểu thuyết ngôn tình, không có gì là bất di bất dịch, mà lòng người luôn biến động. Nó như một dòng chảy, luôn luôn là dòng chảy, nó sẽ trôi đi và gặp người mà nó phải gặp và mắc cạn bởi một nơi mà nó thuộc về.

Tình yêu không phải là cuộc so găng xem ai mạnh hơn, ai kiên trì hơn hoặc ai chịu đựng tốt hơn. Tình yêu chính là sự thỏa hiệp, thỏa hiệp để chấp nhận, thỏa hiệp để hòa hợp, thỏa hiệp để cảm thông, thỏa hiệp để cùng nhau.

Nhưng buồn thay, cho đến khi ta nhận ra điều đó thì người kia đã không còn đứng nguyên đấy để đợi mình nữa rồi. Cuối cùng thì lòng kiêu hãnh và sự tự tôn đã khiến ta đánh mất đi nhiều thứ. Tình yêu của tuổi trẻ vẫn chỉ là điếu thuốc đốt lên rồi nhanh chóng tàn lụi. Hối tiếc hay không hối tiếc thì cái ở lại trong lòng mình chỉ là câu hỏi, "người có từng yêu ta hay không?" mà thôi...


27 tháng 4, 2016

Ngẫm


Tình yêu chẳng biết cho đi và nhận lại thế nào, nhưng với tôi tình yêu là một cuộc đổi chác công bằng, không công bằng sẽ xảy ra trăm cuộc bể dâu... 

Tình bạn thấm đẫm nỗi buồn và sự chịu đựng, không phải sự chịu đựng lẫn nhau mà là chịu đựng nỗi đau cho nhau... không phải nỗi buồn gieo cho nhau mà là nỗi buồn thay cho nhau...

Người quen... thì mãi mãi chỉ là người quen, đừng biến họ thành người bạn, đừng biến họ thành người yêu, rồi giày vò mình.

P/s: Cám ơn cậu vì đã xuất hiện và ở bên lúc mình đau đớn nhất.


25 tháng 4, 2016

Dưới mái hiên nhà


Buổi sáng, mưa vừa ngớt, mẹ cầm ghế ra mái hiên ngồi, nhìn ngóng ra cổng. Bố nằm viện từ thứ 4, hai ngày cuối tuần về nhà với mẹ, ngày nào cũng trông thấy dáng vẻ mẹ như vậy.

Chị cả mở cổng đi vào, cất tiếng hỏi, sao bà lại ngồi ở đây? Mẹ nói, ngồi đây cho thoáng. Chị vào nhà cũng mang ghế ra ngồi cùng mẹ, tôi ngồi trong nhà ngay bàn uống nước, tay lần giở đống giấy ghi chú của bố để trên bàn  và đọc. Đống giấy tờ này khi nào bố cũng để ở một góc bàn, chủ yếu ghi lại tin tức thời sự quan trọng bố xem trên truyền hình mỗi ngày, rồi diễn văn các buổi họp thơ, họp chi bộ, rồi cả lịch phát sóng truyền hình các kênh, hay cả những lời dặn dò người trông nhà phải nhớ làm những gì khi bố mẹ về quê...

Ngoài hiên mẹ và chị đang nói chuyện, mẹ nói không biết bố mày giờ này đã ăn cơm chưa nhỉ. Chị cả bảo, cháu Hương nó vừa mang cho ông, lúc ấy ông còn đang truyền, giờ chắc ăn rồi. Hôm qua con bảo ông, sao ông lại rủ bà ra viện nằm, bà có bệnh gì đâu mà lại phải vào viện. Ông lại bảo, cứ khám thế nào chả ra bệnh. Mẹ cười, hôm trước mẹ bảo ông ấy, sao ông không nằm ở đấy nghỉ ngơi, đi về làm gì cho mệt, ông ấy bảo, nằm ở đấy buồn, cả phòng chả có ai, hay là bà ra đây nằm với tôi, trưa thì hai vợ chồng mình xuống căng tin ăn cơm cho có bạn... 

20 tháng 4, 2016

Nỗi tuyệt vọng bắt nguồn từ thời gian


Những ngày tháng này là những ngày tháng em cảm thấy mệt mỏi và áp lực cực độ. Tháng 4, cứ đến tháng 4 là mọi việc không hay lại dồn dập đổ đến. Tất cả mọi việc dường như đã được báo trước, đã nằm sẵn trong trù liệu. nhưng vấn đề là không một việc nào có thể cho em được quyền hay được phép quyết định cả. Thật đáng buồn đúng không?

Anh còn nhớ cách đây không lâu em đã nói, có lẽ sẽ phải rất lâu, rất rất lâu em mới có thể gặp anh. Anh đã hỏi em chuyển công tác hay thế nào? Giá như việc có thể đơn giản thế, chuyển công tác thì là điều tốt chứ đúng không? Bởi nếu như không tốt thì làm sao chúng ta phải chuyển đến một nơi mới và làm lại từ đẩu? Nếu chỉ là chuyển công tác thì làm sao em phải nói rất rất lâu mới có thể gặp anh? Chẳng phải em là đứa bất chấp, không nguyên tắc và có thể làm bất cứ việc điên rồ nào nếu cần hay sao? Nhưng bây giờ, thời gian rất lâu của em được tính bằng thời hạn trên hợp đồng tín dụng, 3 năm, 5 năm, hay 10 năm đều tùy thuộc và một mình bản thân em cố gắng. Không ai giúp đỡ, không ai động viên, không ai thăm hỏi, chỉ có thúc giục, thúc giục và thúc giục.

Nỗi tuyệt vọng bắt nguồn từ thời gian.

19 tháng 4, 2016

Con gái


Em chưa khi nào nói với anh, rằng em luôn mong mình có một cô con gái. Nó có gương mặt giống  anh, chiếc mũi giống anh, đôi mắt giống anh và chỉ có cái miệng khi cười là giống em. Chắc hẳn nó sẽ rất xinh đẹp. Em tin rằng khi nó cười, nụ cười sẽ làm cho đôi mắt vốn rất giống anh ấy sẽ không quá buồn. Nụ cười mà nhiều người nói với em rằng, chỉ cần nhìn thấy là mọi phiền muộn tiêu tan và cũng muốn cười theo. Em muốn con mình xinh đẹp và đáng yêu như thế. Em sẽ mang đến cho con niềm vui, và nó cũng sẽ nhận được nhiều yêu thương của mọi người.

Em nghĩ, mỗi bà mẹ trên thế gian này đều là một siêu nhân, vì con mà có thể làm được mọi việc, kể cả những việc mà người ta ngỡ rằng họ không bao giờ làm được. Như một câu chuyện mà trước đây em đọc được ở đâu đó, rằng có một bà mẹ vì để cứu con đang bị kẹt dưới gầm chiếc xe Mustang, người mẹ đã nâng chiếc xe đó lên và lật đổ nó về một phía. Người ta tự hỏi không biết người phụ nữ ấy lấy đâu ra sức mạnh siêu nhiên như vậy. Kể cả người phụ nữ ấy cũng nói, tôi không biết mình lấy đâu ra sức mạnh đó, điều duy nhất mà tôi có thể nghĩ ra lúc ấy là bằng mọi cách để cứu lấy con mình.

15 tháng 4, 2016

Tình yêu đích thực


Ka

Hôm trước Tim hỏi em, hỏi em mà cũng là trêu em, rằng Giỗ tổ năm nay em ở đâu, hay là tới chùa Linh Ứng để Giỗ Tổ.

Khi ấy em đang ngồi coffee break cùng Jin. Đọc xong tin nhắn em mỉm cười. Trong lòng vơi bớt đi những ngột ngạt mà câu chuyện buồn ngày hôm qua của chúng ta không hồi kết chỉ vì anh im lặng. Cho nên, trong một lúc nhìn qua màn mưa rào đầu hạ, em rất muốn nhắn cho anh rằng, vì anh im lặng, vì anh nói anh không ở Hà Nội thì em sẽ đến Đà Nẵng với Tim. Nhưng rồi em lại thôi. Không nhắn trả lời Tim cũng không nhắn cho anh. Em biết anh sẽ không quan tâm những cơn bốc đồng này của em, cũng không tin là em có thể làm cái việc bỏ đi đâu đó một mình, đến với một người đàn ông khác chỉ để chọc tức anh, xem phản ứng của anh, 

Em nhát chết. Hugo bảo em thế. Cậu ấy luôn bảo em là đứa nhát chết mỗi lần cậu ấy ỡm ờ theo cái kiểu mà cánh đàn ông thường làm thế với phụ nữ. Như rủ cô ấy đi đâu đó, hay lái mọi câu chuyện về một vấn đề rồi chốt lại bằng những câu giống như là không có gì ngoài tấm thân này sẵn sàng dâng cho cô ấy...

13 tháng 4, 2016

Tình yêu trong hồi ức


Em luôn nghĩ về mai sau, nghĩ về việc nếu chúng ta khi kết thúc mọi chuyện thì sẽ thế nào? Sẽ không gặp nhau, không liên lạc, không quan tâm tới cuộc sống hiện tại của nhau hay cả hai sẽ dần quên lãng và trở nên xa lạ?

Em chắc hẳn sẽ không còn nghĩ về anh nhiều nữa, sẽ bận rộn chuyện công việc, bếp núc và con cái. Rồi trong cái  khoảng thời gian mênh mông tưởng chừng êm đềm ấy, vào một thời điểm nào đó mà cuộc sống thường nhật bất chợt chạm đến nỗi nhớ anh. Một nỗi nhớ mỏng manh, không quá nhiều cảm xúc, và em, sẽ không còn đau lòng hay bật khóc như nhiều năm về trước nữa. Và Ka, khi ấy anh sẽ trở thành điều cấm kỵ, thành nỗi bí mật của riêng em, mãi mãi...

11 tháng 4, 2016

Có đáng không?


Ka 

Con người ta cho đến cuối cùng thì cũng phải vì bản thân mình mà sống đúng không? Cho nên nhiều người hỏi em, năm năm qua có đáng không? Người ta lo cho hạnh phúc của riêng mình thì em cũng phải tìm lấy hạnh phúc cho mình chứ... Vì một người mà cho đến cuối cùng họ không vì mình có đáng không? 

Em chỉ có thể mỉm cười và tảng lờ đi trước những câu hỏi đó. Những câu hỏi của những người mà anh hoặc em đã từng gặp, những người nam và những người nữ. Những người mà theo cách nào đó có thể họ đã chứng kiến trực tiếp hay gián tiếp cuộc sống của em kể từ khi quen anh hay trong lúc quen anh cho tới tận bây giờ. 

8 tháng 4, 2016

Email


Em không có gì thực sự là của riêng mình. Em chỉ có thể làm những gì mình muốn và yêu anh theo cách của riêng em.

Nhưng sẽ phải rất lâu em mới có thể lại được như thế, làm những gì mình muốn, bỏ mặc tất cả để đến bên anh. Lặng nhìn anh trong im lặng, lắng nghe anh, và cảm nhận anh...

Sẽ nhớ về anh nhiều hơn em đã từng nhớ.

Tình yêu của em, luôn vui nhé.

Hôn...

5 tháng 4, 2016

Leo núi



Tình đời cao vời vợi
Trong lòng có nguyệt đao
Núi cao như nhỏ lại
Ta mặc sức tiêu dao

Duyên là do trời định
Khó gặp được tri âm
Thành bại cũng thế cả
Gắng trí ắt thành nhân




28 tháng 3, 2016

Chung một đoạn đường


Thứ tình yêu tốt đẹp nhất trên đời này có lẽ chỉ đến một lần, và chúng ta chỉ có thể trao nó cho một người…Thứ tình yêu ấy chúng ta không hề biết đến, cho tới khi một người bước đến, ở tuổi mười mấy, hai mấy, hay là năm mươi…thì chỉ cần người đó xuất hiện, chúng ta sẽ biết ngay lập tức…

Lý trí, đúng, sai, cần, muốn…tất cả đều trở thành không quan trọng. Được đáp lại hay không, đều không quan trọng, người đó có nhà, có xe, có công việc không…tất cả đều không quan trọng. Quan trọng là chúng ta gặp được, yêu, và may mắn hơn tất cả là người đó cũng yêu lại mình…

Một đời, nửa đời, mười năm, hay là một ngày, chỉ cần yêu nhau bằng tất cả những gì có được, thì đó đã là niềm hạnh phúc lớn nhất rồi. Bởi vì suy cho cùng, tình yêu nông sâu thế nào không thể đo đếm bằng thời gian, một ngày, một năm, đôi khi cũng đã đủ để cho chúng ta sống trong hoài niệm cả một đời…