10 tháng 11, 2015

Năm tháng vội vã...


Giữa trưa nắng tràn ngập phòng. Tiết trời hanh hao, heo may đến độ. Cảm giác cứ buồn man mác, ngồi ở đây mà nhớ Hà Nội, nhớ mỗi buổi sáng đi trên phố gió thốc thổi, lá vàng cứ xoay tít rồi rơi chạm vào mặt đường lạo xạo. Nắng vàng rực rỡ xiên qua đám lá rơi xuống lòng đường tung tẩy như lũ gà con được mẹ dẫn đi kiếm mồi.

Hôm qua nói với K, em ở thành phố quen thuộc này mà cảm giác cứ lạc lõng, đôi khi nghĩ không biết mình thực sự thuộc về đâu...

Dạo này những lúc rảnh thường đem sách tiếng Trung ra học lại. Học tiếng Trung khó nhất là phần viết, làm sao mà viết cho đúng nét, đúng bộ là cả một vấn đề. Nhiều khi viết xong ngồi nhìn thành quả cũng cảm thấy thỏa mãn giống như vừa hoàn thành xong một tác phẩm hội họa :D. Đọc tiếng Trung có phần dễ dàng hơn nếu như có phiên âm, và nói tiếng Trung thì dễ hơn tất cả, chỉ cần nhớ được từ vựng, hiểu được quy tắc là có thể nói trôi chảy không lo ngữ pháp sai đúng. Đó là lý do tại sao, rất nhiều hướng dẫn viên du lịch cho khách Trung không qua trường lớp vẫn có thể nói trôi chảy nhưng để đọc và viết lại rất kém.

Vì lọ dọ học lại tiếng Trung nên thỉnh thoảng cũng nghe những bài hát tiếng Trung. Như trưa nay, ngồi nghe Cổ Cự Cơ hát "Năm tháng vội vã" trong chương trình "I'm singer" mà nao lòng. Cậu ấy hát sao mà cảm xúc đến vậy, khán phòng lặng ngắt, giám khảo lẩm nhẩm hát theo, khán giả nén đưa tay lau nước mắt...

"Đừng trách dấu hôn kia vẫn chưa đủ kết lại thành sẹo.
Có ôm trọn giấc ngủ mùa đông cũng không thể tung cánh hoá bướm.
Nếu như khi gặp lại, đôi mắt không thể ửng đỏ vì nước mắt. Liệu khuôn mặt có thể ửng hồng vì bối rối?
Như năm tháng vội vàng khắc lên lời đồn thổi "mãi mãi bên nhau" đẹp đẽ.

Nếu như quá khứ còn đáng để quyến luyến
Đừng vội vàng hoá giải mọi lỗi lầm.
Ai sẽ can tâm để đôi bên không còn chút vương vấn vì nhau?
Chúng ta phải mắc nợ lẫn nhau.
Nếu không lấy cớ gì để hoài niệm?"


Người ta nói Cổ Cự Cơ hát bài này hay hơn Vương Phi vì giọng hát như hồi tưởng, hát giữa ngàn người mà như là hát cho một người... Mình cũng thấy vậy. Vì thế mà giữa trưa mình cũng đem lòng hồi tưởng.

Chỉ vì nắng hôm nay rất vàng...

2 nhận xét:

  1. Chỉ vì hôm nay nắng rất vàng...và nàng run rẩy?

    Trả lờiXóa
  2. Bao lâu rồi mà cậu vẫn chẳng hề thay đổi, không chút hoài niệm, không chút hướng thượng, như một hat bụi lơ lửng mãi ở không trung, cứ lơ lửng mà chẳng biết đi về đâu? Như lời một bài hát: Đi về đâu hỡi em/ khi trong lòng hoang vắng/ khj trong lòng không chút nắng...Một cành hoa giữa tâm hồn.

    Trả lờiXóa