10 tháng 11, 2015

Anh chờ em đến độ hoa cũng héo tàn...



Trời chiều, không dưng lại nhớ tới hình ảnh người đàn ông bưng mặt ngồi trên sân khấu vì hát nhầm lời, thế là lại trở nên trầm lắng. Đôi khi, chỉ hành động vô thức như vậy của người đàn ông cũng khiến người khác xiêu lòng...

Thực ra thì hình ảnh Trương Học Hữu hát "Anh chờ em đến độ hoa tàn" trên sân khấu The year of Jacky Cheung World Tour 2007 với dáng vẻ như vậy khiến người ta ấn tượng và yêu mến chỉ là một phần. Phần khác là bởi lời bài hát khiến người ta dễ bị mủi lòng quá, nó cứ bi thương đến độ muốn khóc...

"Mọi người đều hỏi anh rốt cuộc đang chờ đợi điều gì?
Chờ đến xuân hạ thu đông đều qua hết lẽ nào còn chưa đủ?
Thực ra là bởi tim anh có một khoảng trống
Chờ đợi người đã lấy đi, mang trả lại cho anh


Mọi người đều nói rằng cuộc tình này sẽ chẳng có kết quả
Anh cũng biết em chẳng thể yêu anh đâu
Thực ra anh chỉ hi vọng có lúc nào đó em chợt nghĩ về anh.
Nhưng anh đã dần dần im lặng không nói thêm lời nào.

Lúc anh không ngủ được, liệu có ai kề bên anh?
Lúc anh thấy buồn, liệu có ai an ủi anh?
Lúc anh muốn chuyện trò, liệu có ai hiểu được anh?
Lúc anh không thể quên được em, em có đến để yêu thương anh?

Em có biết hay không, anh chờ em đến độ hoa cũng tàn héo rồi..."

Vậy đấy, chờ đợi không phải khi nào cũng hạnh phúc. Bởi vì có những cuộc chờ đã trở thành vô vọng... Đời người như cánh hoa, mà vì chờ đợi khiến bản thân héo tàn...



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét