26 tháng 11, 2015

Người tình


Đêm qua, khi gió mùa bắt đầu luồn lách vào từng khe cửa, xâm chiếm khoảng không gian heo may man mác  bằng cái se lạnh heo hút, tôi đọc lại Người tình của Marguerite Duras. Sau khi "lằng nhằng" với anh bằng tin nhắn "linh tinh" như mọi khi và hạ quyết tâm "sẽ thay thế thói quen nhớ anh bằng một thói quen khác”.

Khi tôi đọc đến đoạn, "Để tôi nói thêm với bạn, lúc này tôi mười lăm tuổi rưỡi. Đó là chuyến phà băng qua sông Mê Kông..." - tôi chợt nhớ tới câu mở đầu nổi tiếng của tác phẩm này khi được tái hiện trên màn ảnh. Tôi vẫn nhớ rõ mồn một hình ảnh cô gái da trắng mới lớn với chiếc váy bằng lụa tơ tằm đã sờn cũ, đầu đội một chiếc mũ đàn ông vành phẳng thắt một dải ruy băng đen rộng, cô đứng tỳ tay trên lan can phà nhìn xuống dòng sông. Dáng đứng lồng lộng trong bóng nắng ánh lên màu phù sa châu thổ từ mặt nước sông lên càng khiến cô đẹp lộng lẫy, mê hồn. Chính trên chuyến phà đó, mọi chuyện đã bắt đầu. Chính trên chuyến phà đó cô gặp chàng công tử nhà giàu - người tình gốc Hoa mà cô đang kể.

16 tháng 11, 2015

Pray for Paris...


Động đất và sóng thần Tōhoku năm 2011 ở Nhật bản làm 15.854 người thiệt mạng, 9.677 người bị thương và 3.155 người mất tích. Không ai treo cờ Nhật Bản để R.I.P cho người dân nước họ.

Phà Sewol của Hàn Quốc bị lật vào ngày 16 tháng 4 năm 2014. 304 người chết và mất tích. Không ai treo cờ Hàn Quốc để R.I.P cho người dân nước họ.

Vụ thảm sát Iguala 2014 tại trường Cao đẳng Sư phạm nông thôn Raúl Isidro Burgos của Ayotzinapa, ở Iguala, bang Guerrero, Mexico, 6 người chết, 25 người bị thương, 43 người mất tích. Không ai treo cờ Mexico để R.I.P cho người dân nước họ.

Liên tiếp, ngày 17/7/2014, máy bay MH17 của Malaysia bị bắn rơi khiến 298 người thiệt mạng. Ngày 23/7/2014 máy bay Đài Loan rơi khiến 48 người thiệt mạng . Ngày 24/7/2014 tai nạn máy bay Algeria AH 5017 khiến 116 người thiệt mạng. Không một ai treo cờ R.I.P cho các nước này.

10 tháng 11, 2015

Năm tháng vội vã...


Giữa trưa nắng tràn ngập phòng. Tiết trời hanh hao, heo may đến độ. Cảm giác cứ buồn man mác, ngồi ở đây mà nhớ Hà Nội, nhớ mỗi buổi sáng đi trên phố gió thốc thổi, lá vàng cứ xoay tít rồi rơi chạm vào mặt đường lạo xạo. Nắng vàng rực rỡ xiên qua đám lá rơi xuống lòng đường tung tẩy như lũ gà con được mẹ dẫn đi kiếm mồi.

Hôm qua nói với K, em ở thành phố quen thuộc này mà cảm giác cứ lạc lõng, đôi khi nghĩ không biết mình thực sự thuộc về đâu...

Dạo này những lúc rảnh thường đem sách tiếng Trung ra học lại. Học tiếng Trung khó nhất là phần viết, làm sao mà viết cho đúng nét, đúng bộ là cả một vấn đề. Nhiều khi viết xong ngồi nhìn thành quả cũng cảm thấy thỏa mãn giống như vừa hoàn thành xong một tác phẩm hội họa :D. Đọc tiếng Trung có phần dễ dàng hơn nếu như có phiên âm, và nói tiếng Trung thì dễ hơn tất cả, chỉ cần nhớ được từ vựng, hiểu được quy tắc là có thể nói trôi chảy không lo ngữ pháp sai đúng. Đó là lý do tại sao, rất nhiều hướng dẫn viên du lịch cho khách Trung không qua trường lớp vẫn có thể nói trôi chảy nhưng để đọc và viết lại rất kém.

Anh chờ em đến độ hoa cũng héo tàn...



Trời chiều, không dưng lại nhớ tới hình ảnh người đàn ông bưng mặt ngồi trên sân khấu vì hát nhầm lời, thế là lại trở nên trầm lắng. Đôi khi, chỉ hành động vô thức như vậy của người đàn ông cũng khiến người khác xiêu lòng...

Thực ra thì hình ảnh Trương Học Hữu hát "Anh chờ em đến độ hoa tàn" trên sân khấu The year of Jacky Cheung World Tour 2007 với dáng vẻ như vậy khiến người ta ấn tượng và yêu mến chỉ là một phần. Phần khác là bởi lời bài hát khiến người ta dễ bị mủi lòng quá, nó cứ bi thương đến độ muốn khóc...

"Mọi người đều hỏi anh rốt cuộc đang chờ đợi điều gì?
Chờ đến xuân hạ thu đông đều qua hết lẽ nào còn chưa đủ?
Thực ra là bởi tim anh có một khoảng trống
Chờ đợi người đã lấy đi, mang trả lại cho anh