28 tháng 9, 2015

Love means...


Em có thể quên anh đi được không? - có lần anh nhìn tôi cười hỏi. Tôi khẽ cười, trong lòng đã muốn khóc nhưng vẫn nhìn anh trả lời. - Anh có thể quên chị ấy được không?

Anh im lặng, sau đó đưa tay vuốt nhẹ lên tóc tôi, nhìn tôi và nói, không, nhưng anh biết cách kiềm chế bản thân mình để không đi quá xa... Tôi cúi đầu thật thấp tránh nhìn vào mắt anh, vậy em cũng không thể.

Anh kéo tôi lại gần, ôm lấy tôi. Tôi dụi đầu vào ngực anh, cố gắng không cho nước mắt mình chảy ra. Em không thể sống như thế này được, anh không cho phép em sống thế này... Tiếng anh vừa dứt thì cũng là lúc nước mắt tôi trào ra. Để tránh anh nhìn thấy những giọt nước mắt của mình tôi ôm anh thật chặt, mặc cho anh nói hãy nhìn anh. Nhưng tôi không thể... Những cảm xúc hỗn độn cứ lăn theo dòng nước mắt, chảy, chảy mãi...

Tôi yêu anh. Yêu mà không biết ngày mai của mình thế nào. Chỉ cần biết anh còn ở đấy, yên bình là thấy yên lòng.

Trong lòng mỗi người đều có một người không có cách nào xoá đi được. Cũng giống như một cái cây được cắm sâu và bám rễ vào lòng đất rồi cứ thế mà trường tồn ở đó. Thứ tình cảm như vậy mãi mãi sinh tồn cùng thời gian, chỉ không nhắc đến mà thôi, nếu nhắc đến là lại râm ran đau nhói.


2 nhận xét: