29 tháng 9, 2015

Của chuột và của người


“Ít có người đi chung được với nhau. Tôi không hiểu vì sao vậy. Có lẽ trên thế gian khốn khổ này, người ta ngờ vực nhau quá”.

Đó là lời của Slim, gã đánh ngựa, khi chứng kiến tình bạn khác thường của George và Lennie khi hai người họ tới trang trại. Theo hiểu biết của anh ta, thì dân đi làm thuê họ từ khắp nơi tứ xứ tìm đến, người ta cho họ một chỗ ở, họ làm việc một tháng, kiếm kha khá một chút là lại biến đi chỗ khác. Họ chả bao giờ thèm chú ý tới ai cả. Bởi thế nên anh ta mới thấy lạ một kẻ khùng như Lennie và một kẻ khôn ngoan như George lại kết bạn với nhau được.

Lennie là một anh chàng to xác, sức khỏe vô địch, nhưng trí tuệ và tâm hồn thì không hơn gì đứa trẻ. Lennie còn đặc biệt thích vuốt ve bất kỳ một vật mịn hoặc con gì có lông mịn, mượt mà. Anh ta thích như vậy và thoả mãn sở thích ngay cả bằng xác của một con chuột chết mà không cần giải thích, chỉ đơn giản là anh ta thích. Điều quan tâm duy nhất của Lennie trong cuộc sống hiện tại không phải là kiếm miếng cơm, manh áo như ta tưởng mà là được vuốt ve con chó con trong đàn chó của Slim. Nhưng bi kịch ở chỗ, đối với tất cả những vật yêu thích mà anh ta có trong tay, sau một hồi ve vuốt, đến lúc thích thú đến tột đỉnh, anh ta thường vô tình bóp chết, nghiền nát chúng. 

28 tháng 9, 2015

Love means...


Em có thể quên anh đi được không? - có lần anh nhìn tôi cười hỏi. Tôi khẽ cười, trong lòng đã muốn khóc nhưng vẫn nhìn anh trả lời. - Anh có thể quên chị ấy được không?

Anh im lặng, sau đó đưa tay vuốt nhẹ lên tóc tôi, nhìn tôi và nói, không, nhưng anh biết cách kiềm chế bản thân mình để không đi quá xa... Tôi cúi đầu thật thấp tránh nhìn vào mắt anh, vậy em cũng không thể.

Anh kéo tôi lại gần, ôm lấy tôi. Tôi dụi đầu vào ngực anh, cố gắng không cho nước mắt mình chảy ra. Em không thể sống như thế này được, anh không cho phép em sống thế này... Tiếng anh vừa dứt thì cũng là lúc nước mắt tôi trào ra. Để tránh anh nhìn thấy những giọt nước mắt của mình tôi ôm anh thật chặt, mặc cho anh nói hãy nhìn anh. Nhưng tôi không thể... Những cảm xúc hỗn độn cứ lăn theo dòng nước mắt, chảy, chảy mãi...

Tôi yêu anh. Yêu mà không biết ngày mai của mình thế nào. Chỉ cần biết anh còn ở đấy, yên bình là thấy yên lòng.

Trong lòng mỗi người đều có một người không có cách nào xoá đi được. Cũng giống như một cái cây được cắm sâu và bám rễ vào lòng đất rồi cứ thế mà trường tồn ở đó. Thứ tình cảm như vậy mãi mãi sinh tồn cùng thời gian, chỉ không nhắc đến mà thôi, nếu nhắc đến là lại râm ran đau nhói.


Nhưng người cũng chẳng biết gì về yêu



Từ từ chiều ngã vào đêm
Vòng tay không ấm nhưng êm được rồi
Đàn bà giống đàn ông thôi
Khéo là lựa chọn rạch ròi lại than

Đi tìm, ngặt nỗi trái ngang
Vờ qua định mệnh như sang ngang đời
Thôi đừng ai có kêu trời
Giả như tôi nói yêu người, người đi

Thì tôi bỗng hoá ngu si
Nhưng người cũng chẳng biết gì về yêu!

18 tháng 9, 2015

Wedding in dream - Đám cưới trong mơ



Hầu hết các cô gái khi đến tuổi mộng mơ đều hình dung tới đám cưới của mình trong tương lai và có quyền được hưởng ngày hạnh phúc đó.

Có một lần Khanh hỏi tôi rằng tôi thích một đám cưới như thế nào. Và tôi đã kể cho cô ấy nghe. Tôi thích có một đám cưới được tổ chức trên một hòn đảo có núi non và bãi cát. Khách tới dự chỉ khoảng ba chục người là gia đình và bạn thân. Tiệc cưới sẽ kéo dài từ bình minh cho tới đêm xuống. Vào buổi sớm bình minh, khách mời được chiêu đãi bữa ăn sáng trên ngang chừng núi, vừa thưởng thức cafe Monaco vừa ngắm mặt trời mọc. Buổi trưa tất cả tập trung vui chơi trên bãi biển và chụp ảnh lưu niệm. Khi hoàng hôn buông thì sẽ là tiệc chính và nghi thức cưới bắt đầu. Cô dâu chú rể sẽ đi giữa một lối đi được kết bằng hoa hồng trắng và những dải lụa màu tím. Hai bên, khách dự đám cưới sẽ tung hoa, vỗ tay chúc mừng. Tiệc cưới với các món ăn Âu - Á với nguyên liệu chính được đánh bắt từ biển và được bày biện trên những chiếc bàn, ghế được tạo đắp bằng cát có phủ khăn ăn. Khi đêm xuống, ánh sáng được thắp lên từ những đèn báo bão tạo thành một không gian lãng mạn kỳ ảo. Sau đó, lửa được đốt lên cho những tâm hồn đang say hạnh phúc cùng nhau nhảy múa... Và rồi đúng lúc ấy, ai đó trong đám khách mời nháy mắt í nhị cho nhau dần rút lui để lại khoảng không gian riêng tư cho cô dâu chú rể. Khi đó thời khắc riêng tư hạnh phúc mới thực sự bắt đầu...

16 tháng 9, 2015

Humans of Hanoi - Bước vào thế giới của nhau


Những câu chuyện đời được kể qua mỗi bức ảnh được chia làm ba phần: Yêu, Sống, và Mơ.

Một trang trong phần Mơ là hình ảnh bà mẹ trẻ ôm đứa con với niềm hạnh phúc không thể che dấu. Cô ấy chia sẻ:

"Niềm hạnh phúc của chị là biến những giấc mơ mông lung, không tiên đoán thành hiện thực. Chị đã từng mơ được sờ và cảm nhận Châu Phi. Năm ngoái chị đã thực hiện được nó. Và khi về chị đã có một em bé (lai Pháp) tên là Chôm Chôm".

(Đọc đến đây mình nghĩ, sao cô này giống mình vậy trời. Mình cũng muốn biến những giấc mơ thành sự thực. Chỉ có điều mình mơ được sờ, cảm nhận Châu Âu. Và khi về sẽ có một em bé (lai Hà Nội). :)

14 tháng 9, 2015

Cha giàu, cha nghèo


Phương pháp trở thành người giàu chính là sinh ra từ gia đình giàu có.

Phải sống chăm chỉ người tốt mới được báo đáp. Nếu có tình yêu thì làm gì cũng sẽ hạnh phúc. Bố mẹ tôi nói thế.

Nhưng tôi không tin.

Người nghèo sẽ luôn nghèo là vì so với việc thoát nghèo họ lại vui với việc tìm kiếm hạnh phúc trong cái nghèo. Họ tự an ủi nghèo tiền bạc nhưng giàu tình cảm và những thứ thuộc về tinh thần khác.

Nhưng nếu nghèo, tuyệt đối sẽ không hạnh phúc.

90% các vấn đề của cuộc sống được giải quyết bằng tiền.

8 tháng 9, 2015

Hẹn ước ngày mai


Mình vẫn chưa bao giờ ngừng thích một buổi đi picnic cắm trại qua đêm chỉ có hai người.

Ngày học phổ thông dường như năm nào cũng có hội trại của trường, nhưng cái mà mình ấn tượng nhất và lưu lại trong trí nhớ nhất đó là việc mình làm sứt mũi cái tượng Bác Hồ làm bằng thạch cao của bố. Và ấn tượng khó phai nhất trong những lần cắm trại ấy là hình ảnh cô bạn gái sắn tay áo chọc tiết lợn và các bạn trai thì đứng nhìn. Cho tới giờ mình vẫn vô cùng khâm phục người bạn gái vừa có thể cắt tỉa những bông hoa thật đẹp từ các loại củ, quả, vừa có khả năng chọc tiết lợn!

Sau này đi làm, thỉnh thoảng vẫn có vụ cắm trại theo khối đoàn dân chính đảng. Ấn tượng thời gian này là cái trại đổ sụp giữa cơn mưa sũ sượi, năm ấy trại đơn vị mình chả được giải gì. Ấn tượng tiếp tục trong năm kế tiếp theo là cái trại có cái cổng trại tiêu tốn hàng chục mét sắt tròn và ống nước để dựng lên mô hình cầu Bãi Cháy. Hội trại năm ấy đơn vị mình được giải nhì, và cái cổng trại sau đó biến thành đống sắt vụn trong kho giờ thì mất tiêu ở đâu cũng không rõ. Chắc mấy anh bảo vệ đã thanh lý cho mấy chị đồng nát rồi.

3 tháng 9, 2015

Cho một mùa hoa


Một buổi sáng Kathy gửi cho tôi một bức ảnh chụp lá sấu vàng rụng ngợp trên đường Trần Phú kèm theo lời nhắn hỏi tôi có bị kích thích không, có ganh tỵ không, nếu có thì nhanh nhanh quay trở lại Hà Nội mau không hết mùa lá rụng. 

Mùa lá rụng...

Hình ảnh một con đường rợp lá vàng mỗi khi gió tới lại lăn trên mặt đất không làm tôi cảm thấy nao lòng bằng hình ảnh một đám lá vàng nâu nằm trong một ngõ nhỏ, bên bức tường rêu, hay cạnh một cánh cổng cũ khép lại. Không hiểu sao bằng cách nào đó tôi cứ hình dung ra một Hà Nội cổ kính và trầm mặc như vậy, vì thế tôi nghĩ, giá như Kathy mặc chiếc áo dài trắng, đi trong một con ngõ như thế, đứng bên cạnh một bức tường rêu, hay cánh cổng cũ khép chặt như thế với những đám lá vàng nâu nằm im trên mặt đất sẽ đẹp và Hà Nội hơn rất nhiều so với việc cô ấy đứng giữa con đường ngợp lá vàng bay và tay ôm hoa cúc.