7 tháng 8, 2015

Blue...


Đêm qua ngủ không nước mắt
Nhưng em vẫn buồn đúng không
Chỉ như một cơn đau thắt
Quặn lên chìm xuống đáy lòng...

Tôi chợt nhận ra cuộc sống thật là sự ngắn ngủi và đầy bất trắc. Tôi cũng nhận ra rằng, làm cho những người khác biết mình yêu thương họ ngay lúc này, tốt hơn là ấp ủ tình yêu đó cho tới khi ta không còn cơ hội để trao nó cho họ. Người thân rồi cứ lần lượt ra đi...

Buồn là vậy, nhưng càng buồn và cô độc hơn khi ngoảnh đi ngoảnh lại, sau tất cả, tôi chỉ có một mình. Chịu đựng, chịu đựng và chịu đựng. Những câu thăm hỏi dường như xa lạ, dường như là trách nhiệm rồi bỏ quên...

Mỗi đêm, để ru mình vào giấc ngủ, tôi thường nghĩ về những hồi ức đẹp đẽ và thiếp đi khi mắt khép lại để cố ngăn những giọt nước. Để trong mơ tôi thấy một nỗi buồn màu xanh sẫm tiếp tục vây lấy, quấn chặt lấy tôi và nhấn chìm tôi xuống...

Anh bảo tôi cố gắng... Tôi đã cố gắng... nhưng còn anh thì sao...??


3 nhận xét:

  1. Hihi,
    Cố gắng nhiều quá Trang ơi
    Nhưng bước chẩn hổng chịu tới bên người
    Như dòng Hương dùng dằng không chảy
    Cho Huế buồn Huế mãi ngẩn ngơ…

    Trả lờiXóa