29 tháng 8, 2015

Về đi con



Ăn chưa con?
Tiếc nuối gì những bữa cơm phải tự mình ngược đãi
Mà phải ăn vội ăn vàng, 
Lề đường, hàng quán
Bát cơm chan nước mắt
Về nhà đi, mẹ nấu cơm rồi

Ngủ được không con
Trong cái chỗ người ta ví von, người ta lao vào bàn tán
Hay ho gì những anh hùng hảo hán
Chỉ đánh máy trên bàn phím thôi
Nào biết thực tế là gì

Về chưa con
Tiếc nuối chi những phồn hoa đô thị
Với những khôn lỏi, đơn đau và dị nghị
Về đi
Mẹ nuôi mà

24 tháng 8, 2015

Hạnh phúc với điều không hoàn hảo


Mình phải nói là rất không thích đọc những bài viết kiểu như là nghệ thuật quyến rũ, cách thấu hiểu, những điều phụ nữ nên làm hoặc không nên làm... Nghĩa là tất tần tật những điều chỉ bảo một người phụ nữ nên có, nên làm để có được tình yêu và hạnh phúc.

Rất nhiều lần khi mình nhìn thấy những cái tile đấy ở một tờ báo, hay cuốn sách mình tự nhủ không hiểu cái gã thần kinh nào ngồi nghĩ ra mấy cái này. Rồi mình hình dung ra họ, những người viết ra mấy cái đó giống y hệt mấy tay bác sỹ thẩm mĩ. Thay vì đẽo gọt dung nhan của phụ nữ thì họ đẽo gọt nhận thức và tâm hồn của họ. Rồi thì sau đó xã hội đón nhận một loạt các nàng cừu Dolly, với mũi S-line, cằm V-line, lông mày ngang. Không chỉ có thế, nhờ các nhà thiết kế thời trang, nhờ các nàng người mẫu, nhờ các chiến dịch PR rầm rộ, đến đôi giày họ đi, cái váy họ mặc, cái túi họ khoác, màu son họ dùng... cũng hệt nhau. Và bây giờ nhờ những nhà nghiên cứu tâm lý có bằng hoặc chưa có bằng, (có khi bày cách cho người khác nhưng bản thân dở ẹc) họ dạy những người phụ nữ cách nói, cách nghĩ, cách làm và thậm chí cả cách thở cũng đồng bộ.

Thử hình dung một xã hội có một bầy phụ nữ như thế thì còn có gì thú vị? Còn đàn ông, họ sẽ thấy cô nào cũng đối xử với họ y hệt một cách thức họ có thấy chán ốm ra không?

14 tháng 8, 2015

Đi cùng nhau một quãng



          “Robert, em chưa nói hết. Nếu anh ôm em trong tay, mang em ra xe và bắt em đi theo anh, em sẽ không nói gì hết. Và anh cũng không cần làm thế, anh chỉ bảo em đi theo thì em cũng đi. Nhưng em nghĩ rằng anh sẽ không làm như vậy. Anh quá nhạy cảm, quá ý thức về tình cảm của em. Và em có một tình cảm về trách nhiệm của em ở đây”. Đó là lời của Francesca đã nói với Robert Kincaid trong tiểu thuyết trứ danh “Những cây cầu ở quận Madison” của Robert James Waller. 

Đã bao nhiêu lần chúng ta tự nhủ, “Nếu người đấy ôm ta trong tay, mang ta ra xe và bắt ta đi theo họ, ta sẽ không nói gì hết”.

1. Điều đấy, chỉ là những giấc mơ vụng về trong đời sống này. Khi hai người chạm mặt và nẩy sinh một thứ tình cảm lẽ ra không nên hiện hữu, bởi đã quá muộn màng. Nhưng biết làm sao được, vì đời nhiều lắm những mộng ảo, những cơn mộng liên miên không bao giờ kết thúc chỉ là người đắm chìm trong giấc chiêm bao kia có tự biết cách để bừng tỉnh hay không?

Trong quan niệm của người Á Đông, vạn sự đều không thoát khỏi chữ duyên. Có duyên thì mới gặp, có duyên thì mới biết, có duyên mới được ngồi cạnh nhau hay có duyên mới được cùng nhau trải qua một đoạn ân tình. Những ân tình lắm lúc đong đầy nước mắt, như nhạc sĩ Y Vân đã từng viết trong bài Ảo Ảnh.

11 tháng 8, 2015

Điều tốt nhất chúng ta có thể làm khi gặp một cơn mưa...


Mưa.

Cô lưu tên anh trong điện thoại như vậy. Một cách dịu dàng. Cô vẫn nhớ khoảng thời gian ấy, anh đã từng nhắn cho cô những gì. Cuộc gọi đầu tiên. Lần gặp gỡ đầu tiên. Mọi thứ đều như một cơn mưa nhỏ, mát lành, từ từ chìm rất sâu vào lòng đất.

Mưa. Anh từng nói, anh thích mưa, vì mưa luôn hiểu.

Cô cũng từng nghĩ. Cô thích anh. Vì anh là Mưa của cô. Và cũng vì anh luôn hiểu.

Rồi những ngày dài xa cách. Những khoảng thời gian mênh mông mà anh và cô chỉ như hai đường thẳng chạy xa tít về phía chân trời. Chỉ có chân trời là đứng đó đợi cô, đợi anh. 

Nhưng anh không phải chân trời của cô. Và cô cũng vậy.

7 tháng 8, 2015

Blue...


Đêm qua ngủ không nước mắt
Nhưng em vẫn buồn đúng không
Chỉ như một cơn đau thắt
Quặn lên chìm xuống đáy lòng...

Tôi chợt nhận ra cuộc sống thật là sự ngắn ngủi và đầy bất trắc. Tôi cũng nhận ra rằng, làm cho những người khác biết mình yêu thương họ ngay lúc này, tốt hơn là ấp ủ tình yêu đó cho tới khi ta không còn cơ hội để trao nó cho họ. Người thân rồi cứ lần lượt ra đi...

Buồn là vậy, nhưng càng buồn và cô độc hơn khi ngoảnh đi ngoảnh lại, sau tất cả, tôi chỉ có một mình. Chịu đựng, chịu đựng và chịu đựng. Những câu thăm hỏi dường như xa lạ, dường như là trách nhiệm rồi bỏ quên...

Mỗi đêm, để ru mình vào giấc ngủ, tôi thường nghĩ về những hồi ức đẹp đẽ và thiếp đi khi mắt khép lại để cố ngăn những giọt nước. Để trong mơ tôi thấy một nỗi buồn màu xanh sẫm tiếp tục vây lấy, quấn chặt lấy tôi và nhấn chìm tôi xuống...

Anh bảo tôi cố gắng... Tôi đã cố gắng... nhưng còn anh thì sao...??


6 tháng 8, 2015

Nghìn tỷ, Sơn La nên xây đài hóa thân và công viên vĩnh hằng


Tin tức nóng nhất trên các phương tiện truyền thông đầu tháng 8 năm nay là việc Sơn La xây dựng tượng đài nghìn tỷ. Con số quá lớn đối với một tỉnh nghèo ngân sách thu một năm chỉ đạt 2.800 tỷ (theo báo cáo của Cục thuế tỉnh Sơn La). 

Thông tin đó khiến do đại bộ phận dân chúng thấy chướng tai gai mắt. Các ý kiến phản ánh việc làm này của Sơn La là lãng phí và không thiết thực. Thay vì xây dựng các công trình an sinh giáo dục như trường học, bệnh viện, trung tâm y tế, hệ thống đường giao thông, hoặc đầu tư hỗ trợ nhân dân phát triển ngành nghề phù hợp với địa phương để cải thiện đời sống... thì Sơn La lại dốc toàn bộ tài lực vào một cái tượng đài. Dù là tượng của Bác Hồ đi chăng nữa thì đó cũng là một quyết định không thuận lòng người của lãnh đạo tỉnh.

Trần tình trước những phản ứng dữ dội của dư luận, đồng chí Chủ tịch tỉnh Sơn La cho rằng 1.400 tỷ không phải chỉ để xây tượng Bác mà là để đầu tư xây quảng trường cùng các hạng mục khác như Trung tâm hành chính tỉnh, nhà thờ Bác... trong đó tượng đài chỉ chiếm 200 tỷ. 

4 tháng 8, 2015

Có ngu mới đi làm từ thiện



Làm từ thiện bây giờ mới khó làm sao. Nếu bạn có tiền, tôi khuyên bạn đừng nên làm từ thiện. Vì sao à? Đây, để tôi nói cho mà nghe.

Bạn mà mang từ thiện 2 tỷ trong khối tài sản 2 tỷ USD của bạn thì người ta sẽ nói bạn keo kiệt. Vì thế bạn phải mang ít nhất 1/10 bằng không thì 1/2 số tài sản của bạn đi làm từ thiện thì mới đúng. Vì sao? Vì bạn đang được lợi từ các dịch vụ kinh doanh từ địa phương cơ mà, bạn phải có trách nhiệm chứ! Bạn thấy người ta nói có lý không? Có lý hả, vậy bạn mang ủng hộ vào đây 400 tỷ. Và thế là "bumm" chẳng chóng thì chầy bạn sẽ nhanh chóng phá sản và nhận tiền hỗ trợ nếu như bạn không có nguồn tiền lưu chuyển để tiếp tục hoạt động kinh doanh của mình. Bạn thấy nhục chưa? Vậy bạn có nên mang tiền của bạn đi từ thiện nữa không?

Bạn nghĩ, tiền mặt của bạn đang rất hạn chế nên bạn mang tài sản của bạn đi tặng. Cái xe bạn đã đứng tên lúc mua với giả 39 tỷ giờ bạn giao cho địa phương đấu giá được bao nhiêu bạn ủng hộ đồng bào bị thiên tai. Họ mang đấu giá cái xe ấy của bạn với giá khởi điểm 16 tỷ. Thiên hạ bắt đầu chửi ầm lên, mẹ kiếp cái xe này 16 tỷ á, chỉ 7 hoặc 8 tỷ thôi. Sao không mang đấu giá trước khi mưa lũ ấy, giờ ngập hết rồi mà chẳng có ai mua kịp thì lấy tiền đâu mà lo cho dân... Và thế là bạn trở thành một tên cáo già, tận dụng tình thế để PR cho bản thân chứ có thực tâm thiện nguyện đâu. Bạn trở nên nổi tiếng nhanh chóng chiếm kín các trang mạng xã hội mà không tốn một xu quảng cáo nào thay vì mất 20 tỷ để làm chiến dịch quảng cáo cho công ty bạn mỗi năm. Bạn đúng là ranh ma, quỷ quyệt và lõi đời. Người ta nói bạn thế. Bạn cú không? Vậy còn muốn từ thiện nữa hay thôi?

2 tháng 8, 2015

Giấc mơ



Tôi thường nằm mơ về ngôi nhà phủ đầy cây bên một bãi biển. Xung quanh là nhưng bông hoa tím lịm của muống biển đang hướng về phía mặt trời mọc.

Hình ảnh đó luôn lặp đi lặp lại, chỉ vài khoảnh khắc trong giấc mơ. Giống như khi ngồi trên đỉnh núi ngắm một dòng sông màu cam chảy qua, bầu trời xanh, từng lớp từng lớp núi chồng lên nhau. Bao quanh tôi là những hàng cây dẻ gai với tiếng tu hú oang oang, dưới chân là những cánh hoa cẩm tú cầu héo rũ. Tôi cứ lặng ngắm một lúc, cái khoảnh khắc ấy bỗng dưng trở thành vô định. Tôi chỉ vừa như chợp mắt một cái thôi đã nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau mình. Cậu ấy đi ngay phía sau tôi, trên một bình nguyên rộng lớn với hàng ngàn những con bò đang gặm cỏ xung quanh. Một ngọn đồi lưng chừng, chỉ leo độ vài chục bước chân là lên đến đoạn bằng phẳng, nằm trên cỏ xanh nghêu ngao vài câu hát.

“Trên một ngọn đồi buồn có cái cây bằng nhựa, tèo téo tèo téo tèo tèo téo”

“Ai bảo chăn trâu là khổ. Chăn trâu sướng lắm chứ có khổ đâu..”

“Hay bây giờ trồng một cái cây bằng nhựa. Mai quay lại xem sao.”

“Đời du mục sung sướng nhỉ.”