31 tháng 7, 2015

Ký ức có vị ngọt



Thỉnh thoảng khi thấy những con tôm mũ ni, tớ lại nghĩ tới cậu.

Ngày ấy chúng ta, đã có những buổi tối, lại cùng nhau đến một góc phố ăn món này ở vỉa hè (mà tớ quên tên nó là phố gì - tớ vốn chẳng khi nào nhớ nổi tên các con phố nơi cậu). Tớ và cậu đều rất thích loại tôm này vì thịt nó thật ngọt. Khi ấy cậu gỡ lấy phần thịt tôm ngon nhất bảo tớ há miệng ra. Tớ đã nhìn cậu, có phần ngại ngùng vì cảm giác không chân thực. Dù đó không phải là lần đầu tiên cậu đút đồ ăn cho tớ.

Sau này, khi nghĩ lại, cảm giác không chân thực đó vẫn đọng lại trong trí nhớ của tớ. Mọi thứ nó như một giấc mơ không có thực, nhưng nó đã xảy ra. Dưới gốc cây xà cừ, ánh đèn đường màu vàng, không bàn, chỉ có ghế và một cái mẹt nhỏ đựng đồ ăn. Mùi hải sản nướng thơm nức mũi, mùi rượu vodka cay nồng, mùi thuốc lá ngai ngái. Tiếng còi xe hối hả, tiếng nói cười ồn ã. Cậu, với mỗi chén rượu đều ngâm nga rất lâu, thưởng thức đồ ăn cũng rất từ tốn. Dường như tất cả phiền muộn, lo lắng, gấp vội cậu đều nén lại không để lộ ra ngoài. Chỉ có ánh mắt cậu, hoặc cử chỉ có trong dáng ngồi của cậu, đôi khi mới bộc lộ điều đó. Cậu thường nhìn xa xôi, trầm lắng, điếu thuốc được cậu đốt lên cũng rất chậm chạp. Mọi hành động của cậu dường như không có gì là vội vàng, có lúc cậu lơ đãng và bất động như một pho tượng. Tớ không bao giờ nghĩ, một người ưa hoạt động, khoáng đạt và nổi loạn như cậu lại có thể tĩnh lặng như thế bên chén rượu, nơi góc phố, về khuya...


Và rồi tớ cảm động, khi cậu nói tớ há miệng ra để đút cho tớ miếng thịt tôm trắng muốt, mềm ngọt. Miếng thịt ngon nhất mà cậu giữ lại để dành lại. Ấy vậy mà khi ấy tớ đã nghĩ, có lẽ cậu đã làm thế với cả triệu cô gái, như một thói quen, quen đến nỗi việc đó trở thành bình thường, với cậu. Có lẽ hàng triệu cô gái khác cũng sẽ cảm động và động lòng vì hành động này của cậu. Nhưng tớ biết, cậu, luôn ở trong lòng tớ như một lẽ hiển nhiên nhất, dù không thể mãi mãi. Khi mà một ngày nào đó, có một người nào đó và tớ để cho họ bảo mình há miệng và đút cho một món ăn nào đó. Họ, biết đâu sẽ thay cậu, nhóm lên một ký ức khác giùm tớ...

Và ngay như lúc này đây, tớ lại thèm một chút vị nồng của rượu, vị ngọt của biển, vị chua cuả chanh, vị mặn của muối, vị cay của hồ tiêu. Khi mà bên ngoài trời mưa rả rích...

Cậu, có thế không?


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét