11 tháng 7, 2015

It's time...


Trận mưa dữ dội của tháng Bảy, như đoạn kết của mùa hè. Một lần nữa, mùa hè của tôi lại đến và đi theo cách ấy. Đến và đem đến, rồi lấy đi khi ra đi.

Lẫn trong tiếng mưa tôi nghe như tiếng Matt nói từ ngày hôm qua, tiếng nói từ đáy lòng, tiếng nói của sự thất vọng, rằng anh đang căng thẳng, mệt mỏi lẫn cả chán nản. 

Một lần nữa tôi biết rằng trong nguồn cơn của những buồn nản ấy không có tôi, không phải do tôi, nhưng không phải vì thế mà tôi có thể được cùng anh chia sẻ. Mới gần đây thôi, tiếng cười đầy sảng khoái của Matt còn đánh động tâm hồn của tôi giữa đêm khuya thanh vắng, ý niệm của Matt tự tin rằng anh có thể gọi cho tôi bất cứ vào thời gian nào bất kể nửa đêm về sáng hay nắng sớm mưa giông. Những câu chuyện anh chia sẻ khi đó chỉ bao gồm những niềm vui mà anh có được từ những người thân, hay từ những trong cuộc rượu với bạn bè, anh em, chiến hữu... Chỉ vậy thôi, chỉ những niềm vui có thể bộc phát ra bên ngoài anh mới mang ra chia sẻ, còn niềm vui có được từ góc khuất trong tâm hồn trắc ẩn kia của anh, anh giữ lại cho riêng mình. Nó cũng giống như sự căng thẳng, mệt mỏi  và chán nản kia, anh cũng đóng lại, kín bưng, trước tôi. Thậm chí một lần nữa anh lại đẩy tôi ra xa hơn bằng cái cách mà anh vẫn thường làm, anh muốn sự tĩnh lặng. 

Tôi muốn la hét chống đối yêu cầu đấy bởi nó làm tổn thương tôi biết chừng nào. Nhưng sau cuối tôi nhận ra, làm vậy để làm gì? Nếu tôi có thể nói những điều tôi muốn, tôi thích ở bất cứ đâu, vào bất kỳ thời điểm nào thì có gì thay đổi đâu. Tôi vẫn chỉ là người đứng sau, đứng ngoài, và thậm chí chẳng đứng ở đâu với bất kỳ vị trí nào hết. Tự dưng tôi thấy mình giống như một con mèo, khi chủ nó vui thì nó được ấp ôm ve vuốt, khi chủ buồn bực mà luẩn quẩn xung quanh thì thế nào nó cũng bị đá phốc đi không tiếc thương. Và rồi khi nhận ra mình chỉ là mèo, dù có cố thế nào cũng không thay đổi được vị thế của nó ở đây thế là nó bỏ ra đi. Rồi khi nó đang ngập vui trong mớ công việc, dấn thân vào công cuộc mưu sinh hay tham gia các cuộc vui hội hè thì chủ nó xuất hiện, chỉ bằng vài câu thì nó lại ngoan ngoãn quay trở về.


Thế đấy. Hoá ra là tôi và loài mèo lại giống nhau thế đấy. Vậy thì không làm mèo nữa, hãy đứng thẳng lên và bước đi bằng hai chân kiêu hãnh mà dứt khoát thôi. Tôi chán ngấy sống kiểu này rồi. Cũng phát ốm vì trái tim trồi sụt lên xuống thất thường, đau thì chả còn đau cho lắm, quen rồi, giờ chỉ là mênh mông một nỗi buồn thăm thẳm. Buồn như mưa. Vậy thôi. 

Hình như tôi vừa nói mình quen với nỗi đau. Thật là tệ hại. Người ta có thể quen với nhiều thứ nhưng nhất định không thể quen với nỗi đau. Nếu có thể quen với nỗi đau thì cũng sẽ bàng quan với hạnh phúc. Mà thì là, cuộc sống mà không còn cảm nhận được sự đau đớn hay niềm hạnh phúc thì còn vui thú gì nữa. 

Chán nản, tôi lắng nghe tiếng mưa dội lên mái tôn sau nhà. Lẫn trong tiếng mưa ồn ã của sáng hè là giai điệu của It's time to say goodbye: 

When I'm alone I dream on the horizon and words fail.
Yes, I know there is no light in a room 
Where the sun is not there if you are not with me. 
At the windows show everyone my heart which you set alight; enclose within me the light you encountered on the street. 

Time to say goodbye, to countries I never saw and shared with you, 
now, yes, I shall experience them, 
I'll go with you on ships across seas 
which, I know, no, no, exist no longer, with you I shall experience them...

Những lúc cô đơn, em mơ thấy chân trời và những lời nói đã khiến em gục ngã.
Không có ánh sáng trong một căn phòng không có mặt trời và sẽ không có mặt trời khi không có anh ở đây cùng em.
Từ những cánh cửa sổ mở ra trái tim em- trái tim mà anh đã có được.
Anh ban trong em nguồn sáng - ánh sáng anh tìm được phía bên kia con đường.

Đã đến lúc phải nói lời tạm biệt.
Tạm biệt những miền quê em được thấy và cùng anh trải qua.
Giờ đây em sẽ, sẽ dong buồm cùng anh đi trên những con tàu băng vượt đại dương, và sẽ không còn đại dương nào nữa cả. Đã đến lúc phải nói lời tạm biệt...

Tôi tự hỏi mình, đã đến lúc chưa? Tại sao tôi chỉ cần một chốn yên bình trong tâm tưởng mà cũng khó khăn đến vậy. Tôi đã làm sai ở đâu, và khi nào? 

Ôi thôi tôi ơi... Đừng lục vấn bản thân nữa, cũng đừng tự trách mình nữa. Có gì đâu. Khi người ta không muốn thì trăm ngàn lý do đều có thể, còn một khi đã muốn thì chả có lý do nào để cản nổi cả. Thế đấy, tỉnh lại đi. Đã đến lúc rồi... 




3 nhận xét:

  1. Chị của em, đúng là ko thể để quen với nỗi đau được đâu. Giá như em có thể ra đó sớm hơn, bên chị giờ này...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. :D Chị có sao đâu. Chỉ buồn tí thôi. Hết mưa là cũng hết buồn òi. :D
      Lịch vẫn không có gì thay đổi hả?

      Xóa
    2. Dạ ko chị ạ, vẫn là tháng 9 ^^

      Xóa