31 tháng 7, 2015

Ký ức có vị ngọt



Thỉnh thoảng khi thấy những con tôm mũ ni, tớ lại nghĩ tới cậu.

Ngày ấy chúng ta, đã có những buổi tối, lại cùng nhau đến một góc phố ăn món này ở vỉa hè (mà tớ quên tên nó là phố gì - tớ vốn chẳng khi nào nhớ nổi tên các con phố nơi cậu). Tớ và cậu đều rất thích loại tôm này vì thịt nó thật ngọt. Khi ấy cậu gỡ lấy phần thịt tôm ngon nhất bảo tớ há miệng ra. Tớ đã nhìn cậu, có phần ngại ngùng vì cảm giác không chân thực. Dù đó không phải là lần đầu tiên cậu đút đồ ăn cho tớ.

Sau này, khi nghĩ lại, cảm giác không chân thực đó vẫn đọng lại trong trí nhớ của tớ. Mọi thứ nó như một giấc mơ không có thực, nhưng nó đã xảy ra. Dưới gốc cây xà cừ, ánh đèn đường màu vàng, không bàn, chỉ có ghế và một cái mẹt nhỏ đựng đồ ăn. Mùi hải sản nướng thơm nức mũi, mùi rượu vodka cay nồng, mùi thuốc lá ngai ngái. Tiếng còi xe hối hả, tiếng nói cười ồn ã. Cậu, với mỗi chén rượu đều ngâm nga rất lâu, thưởng thức đồ ăn cũng rất từ tốn. Dường như tất cả phiền muộn, lo lắng, gấp vội cậu đều nén lại không để lộ ra ngoài. Chỉ có ánh mắt cậu, hoặc cử chỉ có trong dáng ngồi của cậu, đôi khi mới bộc lộ điều đó. Cậu thường nhìn xa xôi, trầm lắng, điếu thuốc được cậu đốt lên cũng rất chậm chạp. Mọi hành động của cậu dường như không có gì là vội vàng, có lúc cậu lơ đãng và bất động như một pho tượng. Tớ không bao giờ nghĩ, một người ưa hoạt động, khoáng đạt và nổi loạn như cậu lại có thể tĩnh lặng như thế bên chén rượu, nơi góc phố, về khuya...

30 tháng 7, 2015

Đấu giá Rolls-Royce Phantom 39 tỷ đồng ủng hộ dân Quảng Ninh



Ngay sau khi Tỉnh ủy, HĐND, UBND, Ủy ban MTTQ tỉnh đưa ra lời kêu gọi ủng hộ người dân Quảng Ninh bị thiệt hại do mưa lớn kéo dài gây nhiều hậu quả nghiêm trọng, một doanh nhân, cũng là một người con của quê hương Quảng Ninh đã thông qua Quỹ Xã hội – Từ thiện, Báo Quảng Ninh ủng hộ một siêu xe Rolls Royce Phantom trị giá 39 tỷ đồng (theo giấy tờ khi đăng kí) bằng hình thức bán đấu giá công khai.

Chiều 29/7, chủ nhân chiếc siêu xe là người Quảng Ninh đã bàn giao chiếc xe cùng giấy tờ cho Báo Quảng Ninh. Theo đó, mức đấu giá khởi điểm sẽ là 16 tỷ đồng. Cùng với chiếc siêu xe Rolls Royce Phantom nói trên, doanh nhân này đã ủng hộ 2 tỷ đồng thông qua sự tiếp nhận của Ban Cứu trợ tỉnh Quảng Ninh.

Hiện tại, chủ nhân chiếc xe siêu sang này đã bàn giao xe cùng giấy tờ cho đơn vị đứng ra tổ chức chương trình đấu giá là Báo Quảng Ninh. Theo đó, mức đấu giá khởi điểm cho chiếc siêu sang này sẽ là 16 tỷ đồng. Ngoài chiếc Rolls Royce Phantom nói trên, doanh nhân này đã ủng hộ 2 tỷ đồng vào chiều 29/7 thông qua sự tiếp nhận của Ban Cứu trợ tỉnh Quảng Ninh.

29 tháng 7, 2015

Đại hồng thủy

Khu đô thị Phường Hùng Thắng - TP Hạ Long

Sau ba ngày mưa lớn. Ba thành phố lớn của Quảng Ninh đã hoàn toàn chìm trong biển nước. Đặc biệt là thành phố Hạ Long, nơi được coi là an toàn đối với các cơn bão nhưng đã đổ gục sau trận mưa lịch sử này. Giao thông tê liệt, điện mất trên diện rộng, đường ống D800 cấp nước sạch cho hai thành phố Hạ Long và Cẩm Phả đã bị phá hủy. Cho tới hôm nay đã có 23 người chết và mất tích, hơn 3.000 hộ dân bị nhấn chìm, hàng ngàn Ha hoa màu bị tàn phá. Lượng mưa theo thông báo của Nha khí tượng thủy văn tại đây đã chạm ngưỡng 800mm.

Chưa bao giờ tôi chứng kiến một cơn cuồng lộ của thiên nhiên khủng khiếp đến thế tại thành phố mình.

27 tháng 7, 2015

Hẹn hò với cô đơn


Con người thực sự kì lạ, luôn biết cách huyễn hoặc mình trong những cô đơn. Hay giỏi hơn nữa là huyễn hoặc nhiều người cô đơn theo cái suy nghĩ đang tồn tại trong đầu mình.

Con người cũng thật hay nhắc đến những điều "giá như", chỉ để làm mình cô đơn hơn, chỉ để giam mình lại trong những chật hẹp đời thường, chỉ để nhớ ai đó trong giả tưởng... chỉ để buồn mà không hay biết lí do.

Ngoài kia... Mưa về đầy trên phố, người ta cần hơi ấm.

Ngoài kia, ai đó độc bước, người ta cần một cái nắm tay.

Ngoài kia, ai đó buồn trong ánh mắt, người ta cần một cái ôm.

Ngoài kia, ai đó cười để che đi sự cô đơn, người ta cần một ai đó dõi theo.

Con người cứ mãi hẹn hò với cô đơn, chỉ vì ta đã từng nắm tay một ai đó, cười với một ai đó, ôm một ai đó và yêu một ai đó..., trước đây.



21 tháng 7, 2015

Người cần tôi, tôi đến, người tôi cần, đừng đi...


Tôi đã đi qua nhiều người, và nhiều người cũng đã đi qua tôi.

Cái chúng tôi trao nhau có những khi nhiều hơn một ánh mắt, dài hơn một con đường, hân hoan hơn cô dâu trong một lễ cưới và đau đớn hơn cả người bộ hành ảo tưởng về một dòng sông.

Có những người ở lại, và những người ra đi, có những người lại chỉ ngang qua như gió thoảng… Cái sự đến và đi, đôi khi ngỡ ngàng hơn chúng ta thường nghĩ. Cuộc đời con người vốn có nhiều cái giật mình, và một trong số đó là cái giật mình thảng thốt khi ta đánh rơi những cái vốn tin rằng sẽ mãi mãi bên cạnh. Người đời thường nói, chỉ đến khi mất đi, ta mới biết rằng mình đã có. Có lẽ vì vậy nên có những người đã được sắp xếp đến bên cuộc đời, chỉ để ta biết rằng cái giá của nuối tiếc chỉ được đánh cược trong một giây ta hờ hững...

13 tháng 7, 2015

Bởi ngông cuồng nên mới là tuổi trẻ



Trên trang mạng xã hội của một tạp chí có tên là Mann up có trích dẫn lời của một cô gái mà họ gọi là Xu: "Bởi ngông cuồng nên mới là tuổi trẻ, nếu không điên bây giờ sau này sẽ già mất".

Người viết kể rằng, họ, sau khi tốt nghiệp Đại học đã bước thẳng vào chốn công sở mà chưa hề biết cảm giác xin việc là gì. Sau vài năm mọi việc cứ diễn ra suôn sẻ, cuộc sống của họ cứ trôi lững thững giữa dòng nước êm ả, dần dần chậm lại, rồi đứng lại lúc nào không hay. "Cứ hờ hững chấp nhận sự yên ấm vui vẻ nhàn tản và-đôi-khi-vô-dụng". Họ viết thế. 

Rồi đến một ngày họ nhận ra đây không phải cách họ muốn để sống. Thế là họ bỏ lại sau lưng mọi thứ dấn thân vào cuộc sống để tự tìm kiếm, để bắt đầu lại công việc, theo cách của họ. Câu chuyện chưa có hồi kết, và cái gã tôi ấy vẫn mải với công việc mưu sinh chưa biết đi đâu về đâu. 

Phần thứ hai của câu chuyện, họ kể về cô gái có tên Xu nói trên. Cô gái nhỏ đã đạp xe hơn 3000km từ Bắc Kinh về Hà Nội. Họ gọi đó là "chuyến đi của cuộc đời"

11 tháng 7, 2015

It's time...


Trận mưa dữ dội của tháng Bảy, như đoạn kết của mùa hè. Một lần nữa, mùa hè của tôi lại đến và đi theo cách ấy. Đến và đem đến, rồi lấy đi khi ra đi.

Lẫn trong tiếng mưa tôi nghe như tiếng Matt nói từ ngày hôm qua, tiếng nói từ đáy lòng, tiếng nói của sự thất vọng, rằng anh đang căng thẳng, mệt mỏi lẫn cả chán nản. 

Một lần nữa tôi biết rằng trong nguồn cơn của những buồn nản ấy không có tôi, không phải do tôi, nhưng không phải vì thế mà tôi có thể được cùng anh chia sẻ. Mới gần đây thôi, tiếng cười đầy sảng khoái của Matt còn đánh động tâm hồn của tôi giữa đêm khuya thanh vắng, ý niệm của Matt tự tin rằng anh có thể gọi cho tôi bất cứ vào thời gian nào bất kể nửa đêm về sáng hay nắng sớm mưa giông. Những câu chuyện anh chia sẻ khi đó chỉ bao gồm những niềm vui mà anh có được từ những người thân, hay từ những trong cuộc rượu với bạn bè, anh em, chiến hữu... Chỉ vậy thôi, chỉ những niềm vui có thể bộc phát ra bên ngoài anh mới mang ra chia sẻ, còn niềm vui có được từ góc khuất trong tâm hồn trắc ẩn kia của anh, anh giữ lại cho riêng mình. Nó cũng giống như sự căng thẳng, mệt mỏi  và chán nản kia, anh cũng đóng lại, kín bưng, trước tôi. Thậm chí một lần nữa anh lại đẩy tôi ra xa hơn bằng cái cách mà anh vẫn thường làm, anh muốn sự tĩnh lặng. 

Tôi muốn la hét chống đối yêu cầu đấy bởi nó làm tổn thương tôi biết chừng nào. Nhưng sau cuối tôi nhận ra, làm vậy để làm gì? Nếu tôi có thể nói những điều tôi muốn, tôi thích ở bất cứ đâu, vào bất kỳ thời điểm nào thì có gì thay đổi đâu. Tôi vẫn chỉ là người đứng sau, đứng ngoài, và thậm chí chẳng đứng ở đâu với bất kỳ vị trí nào hết. Tự dưng tôi thấy mình giống như một con mèo, khi chủ nó vui thì nó được ấp ôm ve vuốt, khi chủ buồn bực mà luẩn quẩn xung quanh thì thế nào nó cũng bị đá phốc đi không tiếc thương. Và rồi khi nhận ra mình chỉ là mèo, dù có cố thế nào cũng không thay đổi được vị thế của nó ở đây thế là nó bỏ ra đi. Rồi khi nó đang ngập vui trong mớ công việc, dấn thân vào công cuộc mưu sinh hay tham gia các cuộc vui hội hè thì chủ nó xuất hiện, chỉ bằng vài câu thì nó lại ngoan ngoãn quay trở về.