20 tháng 6, 2015

Nỗi đau ngự trị



Tôi trở về trên chuyến xe cuối cùng cách nhà gần hai trăm cây số trong chuyến công tác ngắn ngủi với tâm trạng mệt mỏi. Không có gì suôn sẻ, kể cả câu chuyện cùng Matt SMS trên điện thoại. Tôi nghĩ, có lẽ sẽ không bao giờ Matt và tôi có thể nói chuyện cùng với nhau về một vấn đề mà liên quan tới tôi được diễn ra một cách thoải mái. Điều đó thực sự không công bằng khi những vấn đề của anh thì được chúng tôi thảo luận một cách ăn ý, và nhiều khi anh còn cười đầy sảng khoái. Còn những vấn đề của tôi thì anh tảng lờ hoặc tránh tranh luận. Tại sao? Là do anh thực sự không muốn quan tâm tới bất kỳ điều gì đang diễn ra xung quanh cuộc sống của tôi hay là anh chỉ muốn câu chuyện được xoay chuyển theo chiều hướng anh muốn? Và tôi, như mọi lần, hiểu và đón bắt tâm ý của anh và cuối cùng là triển khai nó? 


Không. Tôi không muốn như thế nữa. Tôi không muốn làm những việc thúc đẩy những mối quan hệ, hạ mình nhún nhường để đạt được kết quả theo như ý Matt. Nhưng cảm nhận của tôi lại không được quan tâm đúng mực. Tất cả những điều đó thực sự khiến tôi chán chường và muốn buông bỏ. 


Một người bạn của tôi từng nói thế này:

"Tình yêu chẳng biết cho đi và nhận lại thế nào, với mình tình yêu là một cuộc đổi chác công bằng, không công bằng sẽ xảy ra trăm cuộc bể dâu... 

Tình bạn thấm đẫm nỗi buồn và sự chịu đựng, không phải sự chịu đựng lẫn nhau mà là chịu đựng nỗi đau cho nhau... không phải nỗi buồn gieo cho nhau mà là nỗi buồn thay cho nhau...

Người quen... thì mãi mãi chỉ là người quen, đừng biến họ thành người bạn, đừng biến họ thành người yêu, rồi dày vò mình".

Tôi không biết mối quan hệ của tôi với Matt bây giờ thực sự là gì? Người quen ư? Có ai dốc lòng vì một người quen hết ngày này tháng khác không? Là bạn ư? Matt có khi nào chịu đựng nỗi buồn cùng tôi hay chỉ mang đến và gieo nỗi buồn ở lại bên tôi và đi mất? Tình yêu ư? Đã có quá nhiều cuộc bể dâu đổ ra giữa chúng tôi rồi và chắc chắn sẽ còn vô khối cuộc bể dâu ở phía trước. 

Vậy thì mối quan hệ của chúng tôi rốt cục là gì? Người quen? người bạn? Người yêu? Không, không là gì trong ba mối quan hệ đó. Có lẽ chúng tôi là hai người xa lạ thân thuộc nhất. 

Mải suy nghĩ vẩn vơ trong mệt mỏi tôi bỏ quên một vài cuộc gọi và tin nhắn của Jame. Anh hỏi tôi về chưa, về đến đâu và anh ra đón. Tôi trả lời anh và tiếp tục thả hồn theo những đồi keo đang chạy ở phía sau. Tôi cần ai đó tiếp sức cho mình, tôi cần ai đó bên tôi, tôi cần ai đó im lặng và không nói năng gì cả. Chỉ cần để cho tôi cảm nhận sự hiển diện bên cạnh là đủ rồi. 

Jame đón tôi ở ngay ngã tư gần nhà tôi. Anh đứng đó bên cạnh chiếc xe cáu cạnh nổi bật với vóc dáng khoẻ mạnh trong chiếc quần kaki màu sữa, chiếc áo full có cổ màu tím than, bằng một cái dang tay kiểu cách và giọng nói đầy sự trêu chọc, anh nói, "chào mừng em trở về". Tôi bĩu môi luồn qua cánh tay anh mở cửa ngồi vào ghế lái, đưa tay ra khinh khỉnh, "đưa chìa khoá cho em".

Jame thả chìa khoá vào tay tôi rồi nhanh chóng chạy sang mở cửa ngồi vào ghế ngồi bên cạnh. Suốt cả quá trình anh không nói một lời nào cho tới khi tôi cho xe chạy qua gầm cầu, vọt qua con dốc nhỏ rồi hướng vòng ra biển. Lúc này tôi mới đưa tay ấn vào bảng điều khiển hạ toàn bộ mui trần cho gió ùa vào thốc thổi. Jame khẽ kêu thầm bên cạnh, "anh chưa trông thấy em lái xe bao giờ". Tôi mím môi, "là không người đàn ông nào cho em cơ hội thôi". 

Jame giơ hai tay lên đầu, luôn miệng nói "ok, ok" và cười một cách sảng khoái. "Xem như anh là người may mắn được em chiếu cố làm lái xe". Giọng cười của Jame thật dễ lây, tôi cười nhẹ nhàng rồi quay sang đe doạ, "em chưa có bằng đâu đấy". Trước khi  Jame hạ cơ mắt xuống và mở miệng, tôi quay sang anh trấn an. "Thực ra là em có rồi nhưng làm mất... Không phải làm mất mà là bị cướp mất". Rồi tôi kể cho Jame nghe toàn bộ câu chuyện tôi bị cướp túi trên đường vào mùa đông năm ấy. Anh cười phá lên khi tôi nhắc đến đoạn anh công an sau khi nghe tôi khai báo sự tình và liệt kê tài sản bị mất đã gật gù kết luận, tôi đã giúp gia đình của hai gã ăn cướp ấy đón một cái tết đầy đủ nhất trong đời! 

Gió mùa hè ở Hạ Long là thứ gió mang hơi mát từ biển khi triều lên. Vì vậy, dù có mát nhưng không tránh khỏi cơ thể có cảm giác rin rít trên bề mặt của da do trong gió biển có hơi muối. Tôi cho xe dừng lại đúng chỗ đêm nào đó ngồi ở đây cùng Matt. Chỉ là bây giờ, nơi đây đã trở thành khu ẩm thực. Cuối năm ngoái, thành phố đã ra chỉ thị di rời khu phố ẩm thực chuyển ra bờ biển để tránh ồn ào và đảm bảo an ninh trật tự trong khu dân cư. Tôi nghĩ chúng tôi cần phải ăn cái gì đó, bụng tôi đã quặn thắt nãy giờ. 

Như một bản năng có sẵn trong người, tôi giúp Jame lột bỏ vỏ của những con tôm nướng bỏ vào bát không quên bỏ thêm chút gia vị có cốt nước chanh. Cả một quá trình ăn uống, Jame lẳng lặng lén nhìn tôi. Như thể tôi là một người phụ nữ lạ lùng nhất mà anh gặp. Anh cũng giúp tôi tách vỏ những con hàu, nêm thêm gia vị rồi đặt vào bát tôi. 

"Em có thấy chúng ta giống một cặp vợ chồng không" - Jame hài hước hỏi. 

"Không - tôi nghiêm túc trả lời rồi nháy mắt - chúng ta giống tình nhân hơn. Vợ chồng ít chăm sóc nhau khi ăn lắm, nếu có thì chỉ là vợ gắp đồ ăn cho chồng, còn chồng, anh ta chỉ gắp cho vợ món mà anh ta không thích ăn. Chỉ có tình nhân mới gắp đồ ăn cho nhau, đàn ông thích chăm sóc tình nhân hơn là chăm sóc vợ!"

Jame cười ha hả, người ngả hẳn về phía sau. Anh cười cho tới khi mắt đỏ lên. Rồi anh ngồi thẳng dậy, nhoài người về phía trước đưa tay xoa đầu tôi và nói "em khá lắm"! 

Hành động hết sức tự nhiên ấy tự nhiên đánh động nội tâm của tôi khiến tôi nhớ tới Matt. Ôi Matt, làm cách nào để anh không thể xuất hiện trong suy nghĩ của tôi đây. Dù đã được nạp thêm phần năng lượng nhưng bụng tôi lại thắt thêm lần nữa rồi dâng lên và trái tim tôi đau nhói. 

"Em thích hợp để trở thành một người vợ lý tưởng, sao em không lập gia đình đi". - Jame cố bắt chuyện với tôi khi thấy biểu cảm trên gương mặt tôi đột nhiên thay đổi. 

"Em đang chờ người đó đây - tôi đùa - nhưng có lẽ giao thông dạo này rất tệ nên mãi em chưa gặp được người em nên gọi là chồng"

"Tắc đường hả?" - Jame dường như đã bắt nhịp được với cách nói chuyện của tôi, anh nháy mắt hỏi. 

"Vâng. Có lẽ vậy. Và em nghĩ có lẽ chúng ta nên thay Bộ trưởng bộ giao thông khác!" - tôi với lấy khăn lau miệng và trả lời. 

"Để anh lo vụ này. Nhân thể, khi anh ta tới, em sẽ lập tức lấy anh ta chứ?"

"Vâng, nếu như em nhận thấy anh ấy có thể làm chồng mình"

"Có thể?"

"Vâng. Nghĩa là nếu em yêu".

"Bằng không?"

"Nếu em không thể lấy được người em yêu, thì đó là do số phận. Em không nghĩ nhiều lắm về việc có thể mình sẽ sống độc thân cả đời" - tôi ngước mắt nhìn thẳng vào Jame, khẳng định. 

Jame hắng giọng như để che lấp đi cảm xúc của mình. Tôi biết anh lại sắp sửa hướng tôi đi vào một lập luận với những lý lẽ như là quy luật của tự nhiên của con người, như là hôn nhân căn bản không có nhiều chỗ cho tình yêu... Nhưng trước lời nói đầy nghiêm túc của tôi, có lẽ anh không biết mình nên nói gì. 

"Một đứa con thì sao?" - cuối cùng, anh nói khẽ gần như là thì thầm. 

"Nếu em lấy chồng em sẽ sinh con. Hoặc em sẽ sinh con với người em yêu nếu đứa bé được bố nó đón nhận. Bằng không, sẽ không có đứa con nào cả".

Tôi muốn nói với Jame, tôi không muốn vì một đứa con mà phải lấy chồng. Và cũng không vì chuyện nương nhờ tuổi già mà nặn ra một đứa trẻ. Tôi coi đó là một sự ích kỷ. Nếu đời tôi không may mắn, tại sao tôi phải để đời của con tôi thiếu hụt? Không phải thiếu hụt vật chất mà là sự thiếu hụt về mặt tình cảm và tâm lý. Làm sao tôi có thể gánh thay nỗi đau của con tôi, nếu nó được ra đời bằng ống nghiệm, rằng suốt cuộc đời nó tờ giấy khai sinh sẽ bị trống tên người cha. Và cuộc đời sau này của nó sẽ có những va vấp, liệu nó có thể chịu nổi miệng lưỡi nhân gian khi coi nó như một người nhân bản, cả đời không biết mặt bố là ai. Sự lăng nhục ấy tôi có thể chia sẻ hay gánh thay cho con mình? Hoặc như nó được sinh ra bằng tham vọng có được đứa con của tôi, bằng cuộc tình chỉ có thân xác để đổi lấy một đứa con. Liệu tôi có thể nuôi dạy con mình thành người khi nó biết sự thật? Tôi đã cướp đi quyền có một người bố của nó, quyền được sống đầy đủ tình yêu thương của cả bố và mẹ như bao đứa trẻ khác của nó. Không, tôi không thể ích kỷ thế. Đừng ai nói với tôi rằng, mỗi đứa trẻ chỉ cần được sinh ra trên đời đã là may mắn rồi. Nó sẽ là may mắn, nếu đứa trẻ có đầy đủ cả cha và mẹ. Bằng không, nó sẽ là một vết khuyết mà đứa trẻ phải mang theo suốt cuộc đời.

Nhưng tôi đã im lặng. Tôi không muốn Jame biết và hiểu về tôi quá nhiều, nhất là khi anh, cũng muốn biến tôi thành một người phụ nữ đứng ở trong bóng đêm. Mà tôi, vì tôn trọng và quý mến, chỉ muốn anh là một người bạn tâm giao, có thể bên nhau những vui buồn mà đi đến hết cuộc đời này. Không phải như tình nhân cũng chẳng phải là tri kỷ. 

Tôi đã tự biết mình đủ mạnh mẽ và lý tính bao nhiêu, nhưng cho đến khi gặp Matt, mọi thứ đảo lộn một cách không kiểm soát. Những điều trước tôi cho là đáng xấu hổ, không được phép thì tôi lại phạm vào. Niềm kiêu hãnh và lòng tự trọng của tôi cũng mất luôn kiểm soát và đặt không đúng chỗ. Tôi càng cựa quậy muốn thoát ra thì càng bị trói chặt bởi một thứ gì đó mơ hồ không thể định hình cũng chẳng thể gọi tên. Cho đến khi tôi cam chịu cái gọi là số phận. Có lẽ kiếp trước tôi mắc nợ Matt để đến kiếp này tôi phải trả. 

Nghĩ đến Matt, tim tôi lại nhói thêm một lần nữa. 

Chúng tôi lên xe ra về khi đồng hồ điểm về con số 9. Không có những buổi ngồi đến 1, 2 giờ sáng như khi tôi ngồi cùng Matt. Lần này là Jame lái xe. Đêm thật trong lành. Nhắm mắt, tôi thầm ước người ngồi bên tôi lúc này là Matt chứ không phải là Jame. Matt hẳn là thích điều khiển một chiếc xe mui trần thế này mà dạo quanh biển. Tôi thích ngắm nhìn anh khi lái xe, đăm chiêu, tư lự và manly không thể tả nổi. Nếu là anh lúc này, hẳn là tôi sẽ phấn khích mà hát lên một bài hát. Sẽ nhoài người về phía anh mà nắn nắn, bóp bóp nơi gáy, Matt rất thích mỗi lần tôi làm thế. Anh bảo nó sẽ giúp anh thư giãn và đỡ mỏi cơ cổ khi phải chạy xe đường dài. Và tôi nhớ cái cảm xúc dịu ngọt dâng lên trong lòng mỗi khi Matt, một tay bám lấy vô lăng, tay kia nắm lấy bàn tay tôi nhẹ nhàng đưa lên miệng hôn và đôi lúc dùng răng mà cắn nhè nhẹ lên nó...

Ánh đèn pha ngược chiều làm tôi mở mắt. Jame vẫn ngồi bên cạnh, một tay anh đang hướng về bảng điều khiển và chọn bài. Kiss while your lips are still red vang lên trong ồn ào phố xá giống như một làn dòng nước nhỏ đang luồn qua đám lau lách rồi đổ ập xuống dòng thác: 

"Kiss while your lips are still red 
While he's still silent rest
While bosom is still untouched, unveiled 
Hold another hand while the hand's still without a tool 
Drown into eyes while they're still blind 
Love while the night still hides the withering dawn 
Hãy hôn đi khi đôi môi em vẫn còn mọng đỏ
Khi ai kia hãy còn lặng lẽ nghỉ ngơi
Khi tâm hồn vẫn còn nguyên vẹn
Nắm lấy tay nhau khi bàn tay còn chưa vấy bẩn
Chìm sâu vào đáy mắt khi chúng hãy còn đang mơ màng
Hãy yêu khi đêm đen còn giấu đi được buổi bình minh úa tàn..."

Sự êm ái của bản nhạc như bờ môi mơn trớn những trái tim rụt rè. Tiếng thầm thì, da diết có sức mạnh hơn cả một mệnh lệnh. Nó đốt cháy con tim đang âm thầm mỏi mệt... Tôi để mặc cảm xúc cuốn theo bài hát cho đến khi nhận ra tay mình đã nằm gọn trong tay Jame. Tôi nhìn anh rồi mỉm cười, xiết nhẹ bàn tay anh trước khi rút về như một lời cảnh tỉnh. Đã từ lâu tôi đã học được rằng, sự tĩnh lặng, điềm nhiên mới là điều đáng sợ. Không ai dám xâm phạm vào nó, cũng không ai có cớ gì phá bỏ nó. Vì thế mà tôi được an lành trong thế giới của riêng mình. Thế giới ấy, tuy không đủ đầy, tuy chênh vênh chấp chới, nhưng ngược lại tôi cảm thấy với cuộc sống mà tôi lựa chọn, không phụ thuộc vào ai, không làm phiền đến ai.

Chỉ là có một nỗi đau luôn luôn ngự trị...

Matt.




1 nhận xét:

  1. Lâu rồi mới đọc được những tâm tình của F.

    Trả lờiXóa