27 tháng 6, 2015

Lấy nhau vì tình


Hôm trước bị một anh bạn cải huấn, rằng thời buổi này mấy ai đi tìm tình yêu, người ta cưới nhau vì những tính toán của cá nhân và gia đình. Thấy mối nào phù hợp là tiến tới, trước sau gì hôn nhân cũng không có chỗ cho tình yêu, có quá nhiều thứ phải lo lắng trong hôn nhân mà tình yêu không phải là một trong số đó. Phụ nữ chỉ cần lấy người nào yêu mình là được. Có con rồi sẽ khác. Nên phiên phiến đi mà ổn định gia đình...

Anh nói nhiều lắm mà đại loại quanh đi quẩn lại cũng mấy ý vậy. Mà mấy ý đó mình cũng nghe đến mòn tai rồi. Nên mình chẳng nói gì, mà vẩn vơ nghĩ ngợi. 

Phụ nữ dành mười tám đến hai mươi năm đầu tiên của cuộc đời để mài giũa những kỹ năng xã hội của mình. Và khi đã sẵn sàng, họ bước ra thiên hạ, sử dụng những vốn liếng được dạy dỗ từ gia đình, nhà trường, làm việc, gặp gỡ, tiếp xúc người này người kia cuốn hút họ bằng sự thông minh, cử chỉ duyên dáng, ánh mắt đong đưa và rồi cuối cùng là vớ lấy tấm chồng. Càng có địa vị xã hội, hay càng nhiều tiền thì càng tốt. Trong khi ấy, một nửa số đàn ông tội nghiệp ấy thậm chí không biết mình vớ phải cái gì. 

20 tháng 6, 2015

Nỗi đau ngự trị



Tôi trở về trên chuyến xe cuối cùng cách nhà gần hai trăm cây số trong chuyến công tác ngắn ngủi với tâm trạng mệt mỏi. Không có gì suôn sẻ, kể cả câu chuyện cùng Matt SMS trên điện thoại. Tôi nghĩ, có lẽ sẽ không bao giờ Matt và tôi có thể nói chuyện cùng với nhau về một vấn đề mà liên quan tới tôi được diễn ra một cách thoải mái. Điều đó thực sự không công bằng khi những vấn đề của anh thì được chúng tôi thảo luận một cách ăn ý, và nhiều khi anh còn cười đầy sảng khoái. Còn những vấn đề của tôi thì anh tảng lờ hoặc tránh tranh luận. Tại sao? Là do anh thực sự không muốn quan tâm tới bất kỳ điều gì đang diễn ra xung quanh cuộc sống của tôi hay là anh chỉ muốn câu chuyện được xoay chuyển theo chiều hướng anh muốn? Và tôi, như mọi lần, hiểu và đón bắt tâm ý của anh và cuối cùng là triển khai nó? 


Không. Tôi không muốn như thế nữa. Tôi không muốn làm những việc thúc đẩy những mối quan hệ, hạ mình nhún nhường để đạt được kết quả theo như ý Matt. Nhưng cảm nhận của tôi lại không được quan tâm đúng mực. Tất cả những điều đó thực sự khiến tôi chán chường và muốn buông bỏ. 

19 tháng 6, 2015

Không có gì mãi mãi


Buổi tối. My Way vô cùng vắng lặng. Chỉ có tiếng đàn dìu dặt nhè nhẹ của Yumi vang lên hoà vào không gian rộng lớn thơm mùi cafe và khói thuốc. Tôi nhìn qua vách kính, những khối đá xù xì im lìm thỉnh thoảng lại hiện lên qua ánh đèn pha chiếu sáng của các loại phương tiện đang do chuyển trên con đường bao biển. Trên mặt nước mênh mông ấy, những ánh điện trên những con thuyền của ngư dân hắt ra những ánh sáng mờ tỏ chiếu xuống mặt nước tạo thành những vầng sáng lung linh kỳ bí. Hạ Long đẹp, không ai có thể phủ nhận vẻ đẹp huyền hoặc này của một kỳ quan, nhất là khi đêm xuống thế này. 

Tim chuyển sang ngồi cạnh tôi từ lúc nào. Tôi phát hiện ra điều đó khi thấy một làn khói mỏng thơm mùi cỏ đang quẩn quanh và vờn lên tóc. Tôi ngồi dịch ra sát bức tường kính cùng lúc với tiếng cười của Tim cất lên khoái trí. Cậu nhìn tôi đăm đăm và nhếch khoé môi cong lên một cách khó hiểu. "Chị lại nhớ anh ấy à?" Nhớ? "Không chỉ là nhớ", tôi mỉm cười. Thấy gương mặt cậu đột ngột thay đổi. Cậu với tay lấy một điếu thuốc, tiếp tục đốt lên rít một hơi dài và nhả ra một làn khói mờ bàng bạc. Tôi quay đầu nhìn ra xa, lơ đãng. Tim bằng một cách nào đó đã biết về Key, từ đó thỉnh thoảng cậu lại hỏi những câu hỏi về anh một cách không hề dè chừng và tôi trả lời không hề né tránh. 

15 tháng 6, 2015

Hôm nay tôi đọc



"Lý Gia Thành nói: Điều khó nhất là gì?

Vay tiền!

Người có thể cho bạn vay tiền, nhất định là quý nhân của bạn. Không những cho bạn vay tiền, mà còn không cần đặt ra điều kiện gì cho bạn. Chắc chắn là quý nhân trong các quý nhân.

Ngày nay, những người như vậy không còn nhiều. Nếu gặp được, nhất định phải một đời trân trọng. Người cho bạn vay tiền khi bạn gặp khó khăn, không phải là người ta lắm tiền, mà là muốn giúp bạn một tay. Thứ người ta cho bạn vay không phải là tiền, mà là lòng tin, sự tín nhiệm, sự khích lệ, là tin tưởng vào năng lực của bạn, là đánh cược vào bạn-của-ngày-mai.

8 tháng 6, 2015

Ký hoạ vài nét



Mình còn nhớ năm 1999 bước chân vào cơ quan, ấn tượng đầu tiên là các kiến trúc sư ở đây ai lấy túi ngực găm đầy bút, bàn làm việc bày la liệt những giấy can, compa, bút chì, bộ thước 45, 30, thước tỉ lệ... Khi đó máy móc chưa phát triển, các phần mềm hỗ trợ cũng chưa được ứng dụng nhiều cho nên các công trình kiến trúc được thể hiện bằng tay.

Hình ảnh các chàng kiến trúc sư trong mắt mình khi đó là tóc tai không dài thượt thì bù xù, áo quần lụng thụng. Điển hình cho hình ảnh này đó là chàng Xuân Tiên, mà mọi người thường hay gọi là Tiên Cú (sao là cú thì mọi người cứ tự biên diễn nhé :D), khi ấy mình thì thấy anh chàng này giống hệt nhân vật Eisuke trong một bộ phim truyền hình Nhật phát sóng lúc bấy giờ. Khi ấy là mùa đông, trong phim cũng là mùa đông. Eisuke ngoài áo quần mớ năm mớ bảy còn quàng lên cổ chiếc khăn đỏ chói lọi.

2 tháng 6, 2015

Thanh khúc của tâm hồn


Tôi thích nghe tiếng guitar đến rã rời, có thể khi uống một cốc cafe nóng, hay nằm co người vào buổi sớm, hoặc giả đang đọc một cuốn sách. Những thanh âm len lỏi vào từng ngóc ngách trong tôi, khơi gợi những cảm xúc đã lạc đi đâu đó trong một buổi nào xưa hay thức tỉnh giác quan tôi, nghe nồng hương đất đá, nghe trong trẻo hơi sương.

Hay cô bạn tôi, cô thích violin, hay như bạn của bạn tôi, bạn thích nghe độc huyền cầm.

Tôi vẫn hay cười, là gì thì cũng chỉ là phương cách để truyền tải thanh âm mà thôi, và cái làm bạn mê đắm, chính là những giọt nhạc réo rắt tuyệt đẹp đó. 

Vì sao người ta thường cảm thấy cô đơn trong bóng tối? Phải chăng vì ta soi vào đêm, không có gì dội lại? Không thân xác, không bản ngã, không chấp niệm, không cả buồn vui..? Chỉ có bóng tối đặc quánh và chập chờn theo một nỗi mê mị?