11 tháng 5, 2015

Trong ánh mặt trời


Họ bảo tôi hay cười và có nụ cười đẹp và hẳn tôi là người luôn hạnh phúc. Tôi chẳng ngạc nhiên vì điều đó, vì tôi luôn biết mình đẹp ở điểm gì và không đẹp ở đâu. Chỉ có điều hạnh phúc thì có lẽ là không, theo một lẽ nào đó thì là không. Tôi định nói với họ, như trong sách nói, nếu không cười thì tôi biết giấu nỗi buồn vào đâu? Nhưng nói thế thì sách vở quá, mà tôi thì ghét sách vở, ghét cái kiểu sống theo sách vở, theo khuôn mẫu đúc sẵn. 

Tôi chán ngấy những thứ đại loại như phụ nữ phải thế này phải thế kia, đại loại như phải dịu dàng, ngoan ngoãn hay biết điều. Đã có lần tôi cười phá lên khi nghe những lời  như thế, tôi bảo rằng, các cô nàng cố gắng đạt đến một chuẩn mực nào đó hẳn chưa khi nào nhận ra rằng họ đang đúc họ thành một khuôn với hàng trăm thậm chí hàng nghìn hàng triệu phụ nữ khác, dựa trên cơ sở lời khuyên từ sách vở. Thế nên tôi thích những người phụ nữ luôn là chính họ, họ cáu bẳn khi họ khó chịu, họ lịch thiệp vui vẻ khi họ hạnh phúc, họ đanh đá khi họ tức giận, và tất cả sự cáu bẳn, lịch thiệp hay đanh đá đều được họ thể hiện theo cách riêng của họ một cách rất riêng, rất bản sắc. Không ai có thể phủ nhận sức hấp dẫn từ những điều khác biệt và nhàm chán bởi những thứ làng nhàng, một màu đơn điệu. Phụ nữ, chỉ cần là chính mình đã là một điều hết sức tuyệt vời rồi.

Đã có một khoảng thời gian rất dài tôi đã nghĩ và tin rằng mình có thể từ bỏ tất cả để đi theo tiếng gọi tình yêu tới bất cứ đâu. Thực tế thì bây giờ ngẫm nghĩ lại, tôi đã gần như từ bỏ cả cuộc đời mình chỉ vì điều đó, điều đó hết sức vô lý. Tại sao tôi phải làm Juliet? Làm Juliet thì có gì tốt khi mà Romeo không thể hiện chút dấu hiệu nào là sẽ tự tử vì yêu mà thay vào đó là vênh váo bước đi cùng Rosalind? 

Sau khi nghĩ mình đã rũ bỏ sạch sẽ mối tình cuồng dại trong quá khứ, tôi nghĩ mình sẵn sàng sống cho một cuộc sống vui vẻ không đau tim. Nhưng thực sự là những gã đàn ông đang làm tôi phát ốm. 

Gã đầu tiên hào hứng nhiệt tình rủ tôi một chuyến ra đảo câu cá, hứa hẹn một buổi picnic thú vị. Tôi nhận lời và không quên bổ sung thêm vào danh sách thêm một nhân sự sẽ đồng hành cùng tôi, đó là cô bé mà tôi đang hướng dẫn làm đồ án, cô bé luôn lon ton bên tôi và gọi tôi là sư phụ. Số lượng nhân sự được biểu quyết, nhưng hôm sau, trước buổi đi ra đảo ba ngày, tôi nhận được tin nhắn từ gã nói rằng chuyến đi của chúng tôi sẽ được giữ bí mật và tôi không được nói với ai về kế hoạch đó. Tôi khó chịu, không trả lời và ngay lập tức tự quyết định bổ sung nhân sự. Trước ngày đi một ngày, gã gọi cho tôi để thông báo giờ giấc, và tôi nói quyết định của mình về việc bổ sung nhân sự mới. Đáp lại quyết định của tôi là sự im lặng, sau đó thì tôi nhận được tin nhắn nói rằng gã không thích có người lạ đi cùng. Đến mức này thì tôi bực mình rồi, đệ tử của tôi đối với gã không phải là người lạ sao? Nhân sự mới bổ sung này nói gì thì nói cũng là một người không thể là một người lạ hoàn toàn. Đối với một gã làm công tác tổ chức thì tiếp xúc giao lưu với phó ban thi đua của tỉnh thì là tốt quá rồi, nhưng gã lại tỏ ra khó chịu và bác bỏ ý kiến của tôi một cách yếu ớt bằng cái ý là không thích người lạ. Tất nhiên mắt tôi cận nhưng không mù màu, trái tim tôi yếu đuối nhưng lý trí tôi không yếu ớt, và đầu óc tôi hết sức minh mẫn chứ không phải thiểu năng. Thế nên không phải tôi không hiểu cái ý nghĩ trong cái đầu của gã. Chỉ có điều gã nhầm về tôi một cách tệ hại, tôi không bao giờ thích một người đàn ông ba phải và tính cách đàn bà.

Bực mình gã thứ nhất, tôi quay sang phàn nàn và xin lỗi gã thứ hai vì chuyến đi tôi đã hủy với lý do được tôi thẳng tưng trình bày không sai với sự thật. Gã bày tỏ sự hụt hẫng vì đã đề nghị một buổi dã ngoại khác. Rồi gã lại bổ sung thêm, chỉ hai đứa mình thôi! 

Ôi đàn ông!!! Ngoại trừ cái mặt khác nhau ra còn lại tất tần tật giống nhau hết! 

Sau khi rút ra kết luận trên với chị bạn. Chị bắt đầu hướng tôi tới một nhân vật mới, và nói rằng anh ta rất hợp với tôi, anh ta là giám đốc một công ty kiểm toán, có gương mặt hệt như Jang Dong Gun, cái cằm của Tom Cruise và đôi mắt của Jason Statham. Quá ngán ngẩm bởi trò mai mối như trước nay tôi vẫn thế, tôi quay ra bảo chị rằng chị nên biến anh ta thành tiền tệ và lưu thông trên thị trường quốc tế. 

Bởi tôi không phải là người thích các chuẩn mực và các quy ước hay những thứ tẻ nhạt, kệch cỡm và vô đạo, nên điều hối tiếc duy nhất, và cũng khiến tôi thất vọng nhất đó là người ta không ai đủ giàu để mua lại quá khứ. Dù quá khứ quá đẹp hay quá đau buồn thì cũng là những thứ không bao giờ thay đổi. Nếu như sách vở nói rằng thế giới thay đổi khi chúng ta thay đổi. Thì tôi thà chết chìm trong quá khứ chứ không sống mà thay đổi cho vừa vặn với những gã đàn ông chán ốm và tẻ nhạt trên. Họ là những kẻ không quan tâm tới cảm nhận của đối phương mà chỉ biết quan tâm tới cảm nhận bản thân mình. Thay vì trở thành bạn của một người phụ nữ trước khi quyến rũ cô ta hoặc bị cô ta quyến rũ lại để trở thành một cặp thì họ lại muốn bỏ qua giai đoạn đầu như thể giống đực đến kỳ động dục chỉ muốn nhảy xổ vào giống cái.

Có lẽ tôi là người phụ nữ không biết an phận cũng không biết thỏa hiệp hay biết điều. Thay vì chọn một hướng đi khác, hoặc thỏa hiệp một điều kiện khác dễ dàng hơn thì tôi lựa chọn lối đi thẳng, dù rằng lối đi ấy sẽ có nhiều chướng ngại vật mà tôi buộc mình phải vượt qua. Nhưng ít ra thì tôi đã sống và làm được những gì mình muốn chứ không chôn mình trong các chuẩn mực hay quy ước nghĩa vụ, để rồi cả đời không được sống cho mình nhưng trước mặt xã hội vẫn diễn một vai diễn hạnh phúc.

Được tắm trong ánh nắng mặt trời vẫn tốt hơn là đứng trong bóng tối.

5 nhận xét:

  1. Em thích điều chị nói phụ nữ chỉ cần là chính mình đã là điều tuyệt với rồi. Hì, có lẽ em có nhiều cái điên mà câu này thì đang bảo vệ nó

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ha ha... tìm thấy phao rồi hả? Em thì chị không biết thế nào chứ chị thì nhận vô số câu comment dưới các stt hoặc inbox là em/anh/chị thích cái điên điên của F khi xưa hơn. Chết dở! :))))

      Xóa
    2. Từ những cái đã xưa đi đến những cái của hôm nay là một quá trình mà ko phải do mình muốn cho nên dù ai đó có nuối tiếc mình của ngày hôm qua thì cũng ko thể nào trở lại nữa rồi, phải ko chị?
      Bạn em nói em đã khác. Em gật đầu, ừ đã khác lâu rồi!

      Xóa
  2. Mời em vào đọc:

    http://trangchunhat.org/index.php/2015/05/17/gac-khue-van-8/

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ. Cám ơn anh. Mong trang báo của mình ngày càng được nhiều độc giả yêu mến ạ.

      Xóa