21 tháng 5, 2015

Thèm biển


Thèm biển.

Thèm những buổi chiều dương ngồi ngắm hoàng hôn từ những quán cóc nằm trên con đường bao biển, thèm nghe tiếng kể chuyện rù rì từ người bên cạnh, thèm mùi rượu Vodka thơm thoang thoảng, thèm mùi thuốc lá Marlboro thơm như mùi cỏ, thèm cả tiếng hát rong với những bản nhạc của Jimmy Nguyễn, thèm một cái vuốt tóc trong một nụ hôn vội giữa nơi ồn ã tiếng nói cười...

Đã thật lâu tôi đã tránh đi vào con đường ấy.

Có rất nhiều việc, nhiều thứ chưa từng thay đổi, nhưng thực khó lòng khiến người ta có thể chấp nhận một sự thay đổi nhỏ nhoi. Ví như là rượu, ví như là thuốc lá, ví như là J. Nguyễn, ví như là thanh âm của một cung trầm. Tưởng nó chẳng thể gây ra bất cứ sự tác động nào, nhưng không phải. Thiếu nó, người ta thiếu đi sự phấn khởi, ham muốn. Không có nó, người ta thà rằng quay lưng trước khi nhận ra rằng, rượu không phải là Vodka, thuốc lá không phải là Marlboro, lời hát không phải là của J. Nguyễn, giọng nói không âm trầm trắc ẩn, cái vuốt tóc không mang hàm ý dịu dàng...

Cứ thể, biển trở thành vết thương sâu. Một vết thương kéo dài xanh thăm thẳm. Xanh sâu. Đủ rộng lớn để không cần thêm một đại dương đứng trước.

Không cần thêm một đại dương đứng trước.


2 nhận xét:

  1. Giống như cảm giác ngày xưa em từ bỏ những cơn mưa chị ạ

    Trả lờiXóa