27 tháng 5, 2015

Và nắng đã bừng lên



Tháng Năm

Cái nắng trượt dài trên dải sông Hồng làm mặt sông lấp loá, bên kia ngút ngát bờ ngô, bên này những rặng tre xào xạc trong gió. Mái đình làng Chèm như một điểm hẹn cho những ai tìm đến sự yên bình, thanh tịnh trong những buổi trưa hè sục sôi nắng và gió. Em đã từng đến đó một lần và có hẹn sẽ đến tiếp vào lần sau khi làng Chèm tổ chức lễ hội, nhưng cái hẹn đó trượt dài như vạt nắng trôi trên sông.

Mấy hôm trước khi lang thang trong lòng Hà Nội em đã định ghé qua. Lúc đó thấy quay quắt nhớ thềm đá, gốc đa nơi cổng đình, cảm xúc đầu tiên bao giờ cũng lưu giữ trong lòng người lâu nhất. Nhưng rồi lòng em đã trùng xuống, nơi đó chưa bao giờ dành cho em phải không? ... 

Nắng tháng Năm là cái nắng đầu tiên trong mùa, nắng đậu trên vai người theo khắp phố phường Hà Nội và nắng như rung lên những cảm xúc đầu tiên về một vẻ đẹp trong một tâm hồn người chở nắng. 

Đó là tháng Năm của mùa cũ.

26 tháng 5, 2015

Khi các thầy, cô lên tiếng



1. Bò là động vật nhai lại, các anh muốn giỏi thì phải nhai lại kiến thức giống như bò nhai cỏ. Vì thế nếu có ai nói các anh ngu như bò thì phải tự hiểu là “Ôi, mình là thiên tài”. (Thầy giáo Kinh tế Vĩ mô - Học viện Tài chính).

2. Cả cuộc đời tôi chỉ kiếm tiền nuôi vợ mình và vợ hai thằng khác. (Thầy Cường - ĐH Kinh tế Quốc dân, có một vợ và hai con gái)

3. - Xin thầy, em phạm lỗi lần đầu
- Sinh viên y thì đừng lấy lý do là lần đầu vì anh phải biết chỉ cần một lần thôi là đã có bầu rồi!. (PGS.TS Trần Hải Anh - Học viện Quân y)

4. Thời bao cấp, thịt nạc là một phần tử nhỏ bé mà mắt thường của chúng ta không thể nhìn thấy được. (Thầy Nguyễn Đức Thìn - ĐH Sư phạm Hà Nội)

21 tháng 5, 2015

Thèm biển


Thèm biển.

Thèm những buổi chiều dương ngồi ngắm hoàng hôn từ những quán cóc nằm trên con đường bao biển, thèm nghe tiếng kể chuyện rù rì từ người bên cạnh, thèm mùi rượu Vodka thơm thoang thoảng, thèm mùi thuốc lá Marlboro thơm như mùi cỏ, thèm cả tiếng hát rong với những bản nhạc của Jimmy Nguyễn, thèm một cái vuốt tóc trong một nụ hôn vội giữa nơi ồn ã tiếng nói cười...

Đã thật lâu tôi đã tránh đi vào con đường ấy.

Có rất nhiều việc, nhiều thứ chưa từng thay đổi, nhưng thực khó lòng khiến người ta có thể chấp nhận một sự thay đổi nhỏ nhoi. Ví như là rượu, ví như là thuốc lá, ví như là J. Nguyễn, ví như là thanh âm của một cung trầm. Tưởng nó chẳng thể gây ra bất cứ sự tác động nào, nhưng không phải. Thiếu nó, người ta thiếu đi sự phấn khởi, ham muốn. Không có nó, người ta thà rằng quay lưng trước khi nhận ra rằng, rượu không phải là Vodka, thuốc lá không phải là Marlboro, lời hát không phải là của J. Nguyễn, giọng nói không âm trầm trắc ẩn, cái vuốt tóc không mang hàm ý dịu dàng...

Cứ thể, biển trở thành vết thương sâu. Một vết thương kéo dài xanh thăm thẳm. Xanh sâu. Đủ rộng lớn để không cần thêm một đại dương đứng trước.

Không cần thêm một đại dương đứng trước.


11 tháng 5, 2015

Trong ánh mặt trời


Họ bảo tôi hay cười và có nụ cười đẹp và hẳn tôi là người luôn hạnh phúc. Tôi chẳng ngạc nhiên vì điều đó, vì tôi luôn biết mình đẹp ở điểm gì và không đẹp ở đâu. Chỉ có điều hạnh phúc thì có lẽ là không, theo một lẽ nào đó thì là không. Tôi định nói với họ, như trong sách nói, nếu không cười thì tôi biết giấu nỗi buồn vào đâu? Nhưng nói thế thì sách vở quá, mà tôi thì ghét sách vở, ghét cái kiểu sống theo sách vở, theo khuôn mẫu đúc sẵn. 

Tôi chán ngấy những thứ đại loại như phụ nữ phải thế này phải thế kia, đại loại như phải dịu dàng, ngoan ngoãn hay biết điều. Đã có lần tôi cười phá lên khi nghe những lời  như thế, tôi bảo rằng, các cô nàng cố gắng đạt đến một chuẩn mực nào đó hẳn chưa khi nào nhận ra rằng họ đang đúc họ thành một khuôn với hàng trăm thậm chí hàng nghìn hàng triệu phụ nữ khác, dựa trên cơ sở lời khuyên từ sách vở. Thế nên tôi thích những người phụ nữ luôn là chính họ, họ cáu bẳn khi họ khó chịu, họ lịch thiệp vui vẻ khi họ hạnh phúc, họ đanh đá khi họ tức giận, và tất cả sự cáu bẳn, lịch thiệp hay đanh đá đều được họ thể hiện theo cách riêng của họ một cách rất riêng, rất bản sắc. Không ai có thể phủ nhận sức hấp dẫn từ những điều khác biệt và nhàm chán bởi những thứ làng nhàng, một màu đơn điệu. Phụ nữ, chỉ cần là chính mình đã là một điều hết sức tuyệt vời rồi.

5 tháng 5, 2015

Thất tình


Theo các nhà khoa học, người ta yêu bằng não chứ không phải yêu bằng tim. Cùng lắm tim chỉ đóng vai trò biểu hiện chứ không phải là nguồn gốc của tình yêu. Não bộ mới đóng vai trò ấy.

Và cũng theo các nhà khoa học, chúng ta yêu vì một số chất và một số hormone có những cái tên khoa học rất dài khó nhớ. Thủa ban đầu các chất này được tiết ra rất nhiều, cao gấp nhiều lần bình thường, gây tim đập chân run, khó thở và các biểu hiện yêu đương khác thường khác. Nhưng rồi theo thời gian, não bộ không sản sinh ra những chất ấy nhiều như trước nữa. Và thế là, chúng ta hết yêu.

Vấn đề ở đây là, chỉ có một bên hết yêu, hết tiết chất kích thích, bên còn lại thì vẫn còn dư thừa những chất ấy, tình huống này người ta còn gọi nôm na là thất tình. 

Và hôm nay mình đã thất tình đúng 4 năm 5 ngày ! :))

2 tháng 5, 2015

Dằn vặt


Trong đêm sát kề em bật khóc
Em chỉ là thay thế, đúng không?
Anh gọi em nhưng nghĩ về người khác
Tên em cũng của người khác, đúng không?