16 tháng 4, 2015

1988 Tôi muốn trò chuyện với thế giới


"1988 Tôi muốn trò chuyện với thế giới" là một tác phẩm của Hàn Hàn - "đứa con bất trị” của nền văn học Trung Quốc, tác giả số một của dòng tiểu thuyết ấn tượng. Đây là tác phẩm được chính tác giả thừa nhận rằng mình hài lòng nhất trước nay.

Quả thực, không chỉ Hàn Hàn thừa nhận, mà chính độc giả và giới phê bình văn học cũng đánh giá cao "1988 - tôi muốn trò chuyện với thế giới". Tác phẩm đã được các đơn vị xuất bản ở Mỹ, Pháp, Italy, Hàn Quốc... mua bản quyền phát hành. Năm 2013 - tác phẩm 1988 được xuất bản tại Việt Nam.

Lần đầu tiên cầm cuốn sách trên tay và đọc những trang đầu tiên của cuốn sách, tôi đã không thể dừng lại. Càng đọc thì tôi càng bị dấn sâu thêm vào các cung bậc của cảm xúc từ buồn bã, đau đớn, xúc động cho đến khoái trá, thư giãn, hả hê và bất lực...

Xuyên suốt 1988 là câu chuyện được kể bằng ngôi thứ nhất của hai nhân vật xưng là Tôi. Nhưng thực tế hai nhân vật này là một.

Nhân vật Tôi thứ nhất là người đàn ông trưởng thành lái chiếc xe du lịch đời 1988 đi đón người bạn ra tù. Trên đường đi, anh ta gặp cô gái điếm có tên Na Na (San San, Điền Phương, Băng Băng?) và mọi câu chuyện bắt đầu từ đây.

Na Na là cô gái điếm kỳ lạ. Ngoại trừ việc cô có điểm chung của các cô gái điếm là nói về vấn đề tình dục một cách thoải mái, dạn dĩ và yêu tiền, thì Na Na là người thành thật, có lý tưởng, ước mơ và hoài bão. Cô gái điếm Na Na với những tâm sự ngây ngô mộc mạc, cô mang trong mình cái thai của một người bố không xác định. Mà cô có màng đâu về bố đứa nhỏ là ai, vì cô chỉ mong đứa nhỏ mà không cần chồng. Rồi những chuyện kể trên suốt hành trình về những lần bị bắt khi đang hành nghề, những lần bị chơi đểu, những lúc bị lừa....Dù rằng ước mơ và hoài bão của cô đã bị những mặt hạn chế về học vấn khiến cô trở thành trò cười cho người khác nhưng cô vẫn nhận mình là người vĩ đại. Ví như cô làm điếm, cô biết mình là người không trong sạch, nhưng cô vẫn ngoan cố giữ lại một chút tự trọng dành cho người mà sau này cô ấy làm chồng. Nói về cơ thể không còn trong sạch của mình, cô nói: "những chỗ nào cần dùng được thì em dùng hết rồi, em chỉ có thể an ủi bản thân mình, điều duy nhất dành cho người đàn ông của em là trèo lên người em không phải trả tiền. Thế nhưng ông chủ Tôn, tên khốn kiếp, hắn lại không trả tiền em chứ". Hay khi biết mình có thai, cô đã lên kế hoạch cho mình và con sau này. Mặc dù mang thai cô vẫn cố gắng kiếm tiền để sinh con ra và cho nó ăn học thành người, "nếu là con gái em sẽ biến nó trở thành cô bé xinh đẹp, học trường tốt... học piano... Nếu là con trai em sẽ cho nó đi nước ngoài, nếu không đi được Pháp, Mỹ gì đó thì em cho nó sang nước láng giềng, như Triều Tiên chẳng hạn" (.!!!???).

Nhân vật Tôi thứ hai xuất hiện trong lúc nhân vật Tôi thứ nhất ngồi chờ Na Na trước cửa đồn khi cả hai bị bắt. Đó là những ký ức thời thơ ấu của nhân vật Tôi thứ nhất nhớ về khoảng thời gian thơ ấu những năm học tiểu học.

Những ký ức tuổi thơ đầy rẫy sự non nớt, ngây thơ, ngờ nghệch cùng những người bạn trong kí ức ấy chính là cái kết bất ngờ cho câu chuyện về sau này. Trong ký ức ấy, nhân vật Tôi thứ hai là một cậu bé hiếu động và mơ mộng. Một lần cậu trèo lên đỉnh cao nhất của cầu trượt rồi tung mình bám vào cột cờ và leo lên cao thêm vài mét để ngắm toàn cảnh sân trường. Trong lúc cậu đang mơ mộng, thì các thầy cô và các bạn tìm cách cứu cậu. Thế là 1200 cái cặp sách, 37 cái nệm nhảy xa, nhảy cao được chồng lên để đón cậu rơi xuống. Nhưng trong khi tất cả đang lo lắng hoảng hốt thì nhân vật Tôi thứ hai chỉ tập trung ánh mắt vào duy nhất một người, đó là cô bạn gái mặc chiếc váy màu xanh lam...  Lưu Nhân Nhân đẹp như nàng thơ trong kí ức trong veo của Tôi một thời rung động. Để rồi lời hứa hẹn của 10 năm sau cùng gặp lại nhau ở cuối con đường gần như không có điểm cuối là một nốt trầm buồn đọng lại trong Tôi, mãi mãi. Ngày xưa ấy đẹp, tình cảm đẹp, chỉ có sự hiện thực không phải bao giờ cũng đẹp.

Nếu nhân vật Tôi ở tuổi trưởng thành trầm tĩnh, hiểu biết bao nhiêu thì nhân vật Tôi ở tuổi niên thiếu hoạt náo và ngây thơ bấy nhiêu. Khi được anh Đinh Đinh đưa đi xem tàu hoả cậu đã nghiêm chỉnh làm nghi lễ cúi chào vì nghĩ rằng tàu hoả màu đỏ chở các vị nguyên thủ Quốc gia. Đinh Đinh, người anh hùng thần tượng sáng ngời qua lời kể vọng từ kí ức của nhân vật Tôi thời niên thiếu. Đinh Đinh soi sáng và ảnh hưởng không ít đến phần suy nghĩ của Tôi cả sau khi Đinh Đinh mất. Là ký ức về cậu bạn Số 10, khôn ngoan, liều lĩnh, bá đạo. Khi cậu ta nuốt viên bi vào bụng nghĩ rằng mình sẽ chết nên để lại di ngôn. Vào ngày trọng đại ấy, lũ trẻ thay phiên nhau đi nghe di chúc của Số 10... 

Chung quy, chúng ta cũng chỉ sống một lần trong đời mình, để yêu và chối bỏ, để chân thành một lần với những người thương yêu để rồi sau đó ai bước vào cuộc đời mỗi chúng ta rồi cũng sẽ bước ra, hoặc lùi lại phía sau và chúng ta phải tự mình bước tiếp về phía trước.

Dù rằng câu chuyện của nhân vật Tôi thứ hai vô cùng thú vị, khiến người đọc bị cuốn hút một cách triệt để nhưng độc giả hẳn vẫn thấy được sự mỉa mai, phê phán ẩn đằng sau đó. Kết hợp với câu chuyện của nhân vật Tôi thứ nhất tác giả đã mở ra cho người đọc thấy một xã hội hiện thực có rất nhiều người "không trong sạch" hoặc có "tâm hồn không trong sạch". Nhưng cũng xã hội này, tìm được một người không hề giấu diếm, không hề che đậy sự không trong sạch của mình như Na Na thật khó. Số phận của những con người như Na Na sẽ ra sao? Còn con của cô sẽ thế nào? Những bất ngờ về kết thúc của Lưu Nhân Nhân, Số 10, người bạn tù và cả người phụ nữ đầu tiên của nhân vật Tôi - Mạnh Mạnh sẽ được mở ra ở những trang cuối cùng của 1988.

"Đừng tưởng rằng đây chỉ là môt chuyến du ngoạn, vô bổ. Và cũng đừng ví tôi với một cái cây không rễ, rễ của tôi đã ăn sâu vào mảnh đất này. Tôi từng nghĩ mình là một hạt giống, nhưng cuối cùng lại nhận ra mình chỉ là một loại thực vật thân liền với gốc. Tôi cứ nay đây mai đó như thế bởi tôi nghĩ rằng thân mình cắm trong đất sét nhưng thực ra lại trong cát lún!

Nhiều năm nay, cát dưới chân luôn bao bọc quanh tôi, nó không nhấn chìm tôi, chỉ luôn nhắc nhở tôi rằng, anh không có sự lựa chọn nào khác, hoặc anh sẽ bị gió cuốn đi. Vậy là tôi cứ trải qua năm tháng tuổi trẻ đầy nhiệt huyết một cách lãng phí như vậy, nay Đông mai Tây, thậm chí không bằng cả một hạt giống mà tôi đã từng xem thường
" - trích trong sách.

Hàn Hàn là một trong những người có ảnh hưởng nhất thế giới theo xếp hạng của tạp chí Time (2010).


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét