9 tháng 3, 2015

Hãy để em yêu anh lặng lẽ...


“Tình cảm bắt đầu giống như việc gieo một cái cây bé con vào đất. Nó có thể lớn lên, có thể cựa mình, bám rễ sâu vào tim bạn theo năm tháng nhưng bạn cũng nên chuẩn bị rằng, cái mầm cây ấy cũng có thể giãy chết bất cứ lúc nào.”

Thật ra tình cảm, đôi khi, chỉ là chuyện của một người. Người còn lại chỉ là thói quen. Thế nên mới có chuyện yêu thương từ xưa đến giờ chỉ quẩn quanh trong cái vòng tròn cảm xúc từ đắm say sang tẻ nhạt rồi đổi thay và buông tay. Dĩ nhiên không phải ai cũng buộc đi hết vòng luẩn quẩn ấy, nhưng đã là yêu thương thì lúc nào cũng có sẵn một lằn ranh bấp bênh giữa thủy chung và phản bội. Ở chính nơi ấy – điểm dối lừa – mấy ai biết cố gắng giữ mình đừng bị hụt chân?

Tôi biết cả cuộc đời này có thể tôi sẽ không thể yêu người khác như đã từng yêu anh, nhưng có những thứ một khi lỡ mất sẽ không có cách nào tìm lại được nữa. Chính là như thế, biết rất rõ ràng, cho nên không chấp nhận đối mặt. Trước đây tôi không tin vào những tình yêu làm người trong cuộc như “chết đi sống lại” khi tình yêu của họ tan vỡ, và tôi cứ nghĩ những chuyện như vậy chỉ có thể xảy ra trên phim ảnh. Sau này mới biết có những thứ mong manh, không có cách nào bù đắp, không có cách nào tìm lại được.

Sau hơn một năm qua, tôi nghĩ mình có thể hoàn toàn nguội lạnh với tất cả những mối quan hệ đang diễn ra xung quanh. Tâm trạng của tôi giờ đây giống một ngôi nhà cao tầng mất đi cốt sắt chống đỡ, sụp đổ trong tích tắc, biến thành bùn đất ngói vụn, bụi tung bốn phía…

Tình cảm nào vốn dĩ cũng đáng thương. Tình cảm nào vốn dĩ cũng đáng trân trọng. Nhưng tình cảm nào cũng có thể đẩy mình rơi xuống vực thẳm và khiến mình tin rằng mình chính là kẻ khờ dại nhất. Đời là vậy đó. Ngắn ngủi, và tôi, không gì hơn, chỉ là những con thiêu thân mù lòa. Thế nên, trước khi cháy rã thành tro bụi trong ngọn lửa tương lai, tôi sẽ dùng cả trái tim để ghi nhớ từng khoảnh khắc bên anh. Không đòi hỏi gì hơn. Dặn lòng đừng vì tương lai mà sợ hãi. Để bất cứ khi nào cảm thấy đủ nhàm chán hay mệt mỏi, tôi có thể buông tay ra và quay đi một cách nhẹ nhàng...




2 nhận xét:

  1. Cám ơn PTV! Mình nghĩ kinh khủng nhất là khi phát hiện những sự thật phũ phàng vào một thời điểm không ai ngờ, người ta sẽ sốc vì tiếc cho công chăm dưỡng mầm cây ấy bấy lâu. Và lại càng đau đớn hơn, khi không thể buông tay để quay đi một cách nhẹ nhàng. Bi kịch đấy, PTV ạ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Và khi ấy ta biết, những thứ đã mất đi không bao giờ lấy lại được và nó hằn lại trong những ký ức hệt như một vết sẹo khó lành...

      Xóa