30 tháng 3, 2015

Đã yêu đừng quay đầu lại


Những ngày tháng Ba là những cơn mưa dầm dề không dứt. Mùi ẩm ướt của tháng Ba khiến tôi nhớ về Kan, giống như lòng đất ngậm chặt lấy hơi nước không buông nhả, thấm đẫm tới tận cùng. 

Tôi nhớ về cơn mưa tháng Ba của năm nào đó, một cơn mưa mỏng tang như làn khói rất nhẹ. Tôi đứng dưới lòng đường nhìn lên căn hộ của mình, nơi ánh đèn vàng duy nhất hắt ra từ ô cửa sổ tầng 6. Tôi đã nghĩ mặc kệ Kan đến đó và trở về nhà ngủ. Nhưng trong đêm, tôi nhớ anh và giận anh tới mức mỗi tế bào đều khao khát được bao phủ hơi ấm của anh. Tôi bật dậy khoác áo choàng, túm lấy chìa khóa trên bàn và ra đường vẫy một chiếc taxi chạy đến bên anh. 

Tôi bước vào căn phòng ngủ mang theo hơi ẩm của mưa đêm. Kan đang nằm đó với cuốn sách trên tay và điếu thuốc đang cháy dở, tôi rất muốn lao vào đánh anh vì anh lỡ để tôi xuống xe dù là tôi đòi xuống... nhưng tôi vẫn đứng im nhìn anh, lặng lẽ và run rẩy. Kan nhìn tôi và mỉm cười, anh không nói gì chỉ vươn hai tay ra và ôm lấy tôi kéo xuống. Chiếc áo choàng của tôi được Kan kéo ra, trong ánh sáng của chiếc đèn trần yếu ớt tôi cảm nhận thấy làn da anh trơn tuột, nóng bỏng. Cả cơ thể anh trần trụi dưới lớp chăn ấm áp chờ tôi. Anh xấu xa... tôi chỉ kịp thốt lên bấy nhiêu thì đã bị đôi môi anh cướp lấy những lời còn lại...

Kan dịu dàng của tôi. Kan xấu xa của tôi... Trong tất cả những giấc mơ tôi có thể quên, nhưng giấc mơ về anh chưa khi nào phai nhạt.

Ngay như lúc này, mưa không còn mỏng như làn khói. Tôi có thể nghe rất rõ tiếng mưa rớt trên mái nhà và loong toong chảy bên ngoài cửa sổ. Vẫn là cảm giác ẩm ướt tới nhờ nhợ. Nỗi nhớ lúc nào cũng bùng lên như một ngọn lửa đến nỗi nước mắt tôi trào ra mà tôi không hề hay biết. Cảm giác muốn lao đến bên anh mà dụi mặt vào lồng ngực để hít hà mùi hương quen thuộc khiến tôi cảm thấy mọi sự lo lắng hay thống khổ trên đời theo đó mà tan biến. Tôi đã từng gào lên rất nhiều lần tôi không sợ khổ, tôi không sợ vất vả chỉ cần anh luôn ở đó đợi tôi giống như đêm mưa năm nào. Nhưng Kan của tôi, Kan xấu xa của tôi vẫn xem lời nói của tôi giống như lời của một đứa trẻ chưa biết trách nhiệm với bản thân mình...

Chưa khi nào mưa tháng Ba dài như thế, những cơn mưa sũ sượi ngày đêm cứ bận lòng rả rích. Nhưng dù sao tôi vẫn luôn yêu tháng Ba, khởi đầu cho tháng Tư duyên phận...


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét