19 tháng 2, 2015

From Flyingdance with love




"Chúng ta thường nghĩ rằng hòa bình tức là không chiến tranh, như thể, nếu các cường quốc thu bớt kho vũ khí vũ khí của họ thì chúng ta sẽ có hòa bình. Nhưng chúng ta không hiểu rằng vũ khí nằm trong tâm trí của chúng ta, trong thành kiến, nỗi sợ hãi, và sự thiếu hiểu biết. Kể cả khi chúng ta mang hết bom lên mặt trăng thì nguồn gốc của chiến tranh và của những quả bom vẫn còn đó, trong trái tim và khối óc của chúng ta; sớm hay muộn chúng ta sẽ lại tạo ra những loại vũ khí mới. Bởi vậy, hòa bình chính là loại bỏ gốc rễ của chiến tranh từ trong chính trái tim của con người." - Thích Nhất Hạnh. 

Nhân dịp năm mới, hi vọng mọi gia đình, mọi cá nhân có được "hòa bình" trong tâm khảm. 

Mai, đào, bánh chưng, mâm cỗ và kể cả những lời chúc tụng chỉ có nghĩa khi chúng đến từ trái tim.

14 tháng 2, 2015

Valentine...



"Và ở một góc thật sâu anh đã yêu với cả trái tim mình.

Và anh, đã thật thanh lịch để yêu em..."


11 tháng 2, 2015

Yêu nhau cho nhau nụ cười



Nhớ Hà Nội, nhớ anh, nhớ nhóc Thiên Ý, nhớ chị, nhớ những người bạn mới quen trong buổi ra mắt thơ "Yêu lần nào cũng đau..."

Hà Nội những ngày cuối năm hối hả và bận rộn, chỉ những người thực sự yêu mến nhau mới dành cho nhau khoảng thời gian hiếm hoi trong những ngày này mà hội tụ mà trao nhau những thân tình ấm áp.

Như cái cách tôi vượt cả chặng đường dài mệt nhoài mà tiến thẳng vào LaCa Cafe - nơi tổ chức sự kiện.

Như cái cách chị bỏ mọi việc ở Sài Gòn ra Hà Nội tổ chức buổi ra mắt lần thứ hai cho cô em gái nhỏ. Cái cách chị lo lắng chu toàn từ kịch bản tới nhân sự cho chương trình. Cái cách chị để tầm mắt mình hướng duy nhất một chỗ nhìn lên khán đài để xem em gái mình giao lưu với độc giả.

Như cái cách mà Tân Nhàn hào hứng mời cả bọn đi hát karaoke và kể về tuổi thơ của mình trên những quả đồi nơi miền quê Hà Nam, nơi nuôi dưỡng cho một tài năng thiên phú về dòng nhạc dân gian đương đại.

6 tháng 2, 2015

Và chúng ta đã mất đi những lần yêu thương trọn vẹn...


Nửa đêm cậu hỏi tôi, tôi có dám sống cùng với cậu không?

Tôi không trả lời, im lặng một hồi tôi hỏi cậu quán đang mở bản nhạc gì thế. Cậu cười nhẹ, bản Because I love you.

Lại sau một hồi im lặng, tôi bảo cậu về đi, đừng uống nữa, dù thế nào tôi cũng không đến chỗ cậu vào giờ này, đã quá khuya rồi và tôi cũng không muốn mình mất ngủ vì lo lắng cho cậu. Cậu nói vậy cậu sẽ về... và tôi cúp máy.

Tôi vốn là đứa ương bướng, sẵn sàng làm bất kỳ điều gì tôi muốn mà không ai cản được. Vậy nên nếu tôi đã muốn gì thì không có gì là không dám cả. Nhưng sống cùng cậu... Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ sống cùng cậu. 

2 tháng 2, 2015

Thế mạnh của mình là cãi hả em?


X: “Cho một năm mới thêm sung túc, nhé!”

Y: “Woo... Quả gì đẹp thế anh?”

X: “ Xin thưa rằng...!”

Y: “Quả gì đấy ạ?”

X: “ Xin thưa rằng...!”

Y: “Nói mau!!!”

X: “Xin thưa rằng...không biết. Ăn vào thì nó làm sao...không sao. Ăn nhiều thì thấy no thôi!”

Y: “Ăn no thì gửi ra cho em!”

X: “Vào đây mà lấy, nhé!”

Y: “Ây da... Đúng là tự túc là hạnh phúc! Dựa vào núi núi đổ. Dựa vào người người chạy. Ta chỉ dựa vào ta...”