28 tháng 1, 2015

Mưa rơi đâu cần phiên dịch


Có những khoảnh khắc mà bạn cảm giác như tất cả – tất cả – mọi gánh nặng đều ập xuống vai bạn. Không phải nỗi buồn, không phải nỗi đau, không phải sự mất mát, không phải cảm xúc. Mà là tất cả. Các mối quan hệ, công việc, trách nhiệm và một ngàn lẻ một những thứ khác. Đều ở trên vai bạn.

Và bạn, không được quyền kêu ca. Bởi đó là con đường bạn chọn, bởi đó là lựa chọn của bạn, là quyết định của bạn. Bạn chịu trách nhiệm với điều đó. Ừ, bạn hoàn toàn hiểu, bạn chịu trách nhiệm với điều đó. Và bạn, dù thế nào, cũng phải hoặc là cố sống hoặc là cố chết với nó.

Trong một vài tích tắc nhỏ giữa cái khoảnh khắc nặng nề này, tôi tự khóc một mình. Tôi không phải là đứa thích để cho người khác thấy khó khăn thực sự của mình, không muốn đi nhờ vả ai cả. Chới với và chóng chánh, tôi tự sống, tự đứng, và tự bước đi. Tôi không yêu cầu ai thấu hiểu hay chia sẻ. Càng không mong chờ một lời an ủi hay một bờ vai. Chỉ đơn giản là trước giờ tôi vẫn như thế. Nỗi cô độc và sự sợ hãi bị tổn thương tạo thành thói quen giữ khoảng cách, thói quen giữ khoảng cách tạo thành thói quen luôn một mình.

18 tháng 1, 2015

Mừng anh thanh xuân


Vào buổi chiều hôm ấy, khi chúng ta đi vòng quanh khu phố chợ. Anh đi trước, em đi sau, cách nhau cả một quãng đường. Nơi phố xá ồn ào, xe cộ đi lại lộn xộn. Em cứ ngược chiều gió theo anh, lách bên trái lại lánh bên phải để tránh va quệt.

Một vài thiếu nữ đi qua em, chăm chú nhìn vào đôi boot em đang đi, họ nhìn em mỉm cười, em cũng mỉm cười với họ. Buổi chiều đó nắng rất vàng, mùa đông dường như đang ngụ ở đâu đó, và em cứ hướng anh mà đi.

Lòng em khi ấy rất phẳng lặng, nhưng rồi lại tự hỏi. Tại sao mình đồng ý đợi anh, tại sao mình vẫn đi theo anh. Chân bắt đầu mỏi, em bắt đầu nản. Nhìn ngáo ngơ những hàng quán hai bên phố, một hai lần bị chiếc xe chở đầy hàng quệt vào. Ngước mắt nhìn lên vẫn thấy anh đi đằng trước, dường như không biết rằng em vẫn đi theo sau anh, em không biết anh đang nghĩ gì. Nhưng em biết mình đã thực sự thoát khỏi suy nghĩ của anh. Anh không còn là người đàn ông luôn đi bên trái em, không còn là người đàn ông một tay ôm ngang hông em, một tay giơ ra xin đường để tránh cho em bị va quệt. Gió bấc quật ngược vào em, tóc em rối bời, mắt em đã rưng rức nước. Rốt cuộc em đang làm gì... Em tự vấn mình nhưng vẫn dứt khoát bước tiếp.

12 tháng 1, 2015

Yêu lần nào cũng đau



Chị gửi cho tôi xem hình ảnh một trang bản thảo của nhóc Thiên Ý mà chị đang kiểm tra sửa lỗi. Trang bản thảo ấy nằm trong tập thơ thứ hai của nhóc có tên gọi "Yêu lần nào cũng đau". Ngắn và gọn hơn tiêu đề của tập thơ đầu "Anh ngủ thêm đi anh, em phải dậy lấy chồng", nhưng xem ra vẫn là cái tựa gây nhiều tranh cãi.

Chị và nhóc mời tôi bay vào Sài Gòn để "bung lụa" tập thơ mới này, nhưng tôi chưa chắc chắn. Vì thời gian này thực sự bận. Nghe lời chị kể thì tôi tiếc hùi hụi... Bởi lần này buổi ra mắt được đầu tư kỹ lưỡng từ khâu hội trường được ekip chuyên nghiệp thiết kế với không gian ma mị và quyến rũ, lễ tân phục vụ chuyên nghiệp, ngoài đồ ăn nước uống miễn phí ra còn có buổi giao lưu với tác giả qua phần đảm nhiệm của MC đến từ HTV... Nghe đâu đêm ấy, tại cà phê Miền Đồng Thảo tất cả sẽ được "bung lụa" trong một khán phòng "yêu đau" :).

9 tháng 1, 2015

Lấy nhau vì tình



Đang trong giờ làm việc tôi nhận được tin nhắn của Vince, cô ấy bảo cô ấy vừa gửi mail cho tôi, đó là bài viết đầu tiên cô ấy viết lại sau rất lâu cô ấy ngừng viết. Tôi nói, tôi sẽ đọc khi rảnh.

Nhưng quả thực là tôi không để cái gì vấn vít quá lâu trong đầu được, nếu thế tôi sẽ không thể làm được việc khác nên tôi mở cái mail ra để đọc xem cô ấy đã viết gì. Bài viết chỉ mất thời gian 2 phút để đọc, nhưng tôi mất 10 phút để ngồi thừ người ra. Cô ấy bảo tôi đọc xem cô ấy bây giờ có khác không. Nhưng quả thực là cô ấy vẫn vậy, không khác đi nhiều lắm. Bài viết của cô ấy vẫn là về thế giới trẻ thơ, trong trẻo và hồn nhiên. Hồn nhiên hệt như thằng Cốc lần nào đến nhà mới của cô cũng hỏi "Bác ơi thế chồng bác đâu?" và cô lần nào cũng trả lời nó một câu "Chồng bác đi công tác!". Hồn nhiên như khi thằng Cốc thắc mắc sao nó mãi vẫn chưa gặp được chồng bác và bác nó nói thực ra thì bác nó chưa lấy chồng... Khi ấy nó giật giọng, thế sao bác lại đi, thế thì bác về lại ở với em đi... Nếu như câu chuyện như thế này cách đây hai năm tôi đọc thì sẽ có cảm giác như tiếng chuông ngân, vui tươi, hồn hậu. Nhưng giờ đọc lên cứ thấy có gì đó buồn buồn, thăm thẳm... Thế nên tôi mới ngồi thừ người ra. Thừ người ra ngay từ lúc rời mắt khỏi những câu chữ cuối cùng khi cô ấy viết: "Không dễ chắc chắn điều gì đó, nhưng tôi chắc chắn chuyện này, chồng tôi (nếu có tồn tại người đó trên đời) chắc chắn sẽ bị thằng Cốc rất ghét!".

5 tháng 1, 2015

Săn đàn ông


Nghe đâu sắp tới nhà văn Trang Hạ sẽ ra mắt cuốn tiểu thuyết đầu tiên của cô ấy. Đề tựa cuốn sách này rất thời thượng, rất thị trường và gây shock: "Săn đàn ông".

Chia sẻ với báo Vietnamnet về cuốn tiểu thuyết của mình, cô ấy nói: “Săn đàn ông” là câu chuyện của một phụ nữ lang thang từ người đàn ông này sang người đàn ông khác, tìm kiếm tình yêu. Nhưng cô ấy nhận được chỉ là khoảnh khắc tình dục". 

"Tôi gặp nạn nhân của tình yêu nhiều hơn gặp kẻ đang yêu. Tôi cũng được nghe những thứ cay đắng và sâu kín trong câu chuyện của nhiều đàn bà. Họ không thiếu sex, họ chỉ thiếu tình yêu thăng hoa. Họ no nê bản năng nhưng họ đói khát tâm hồn".

Trang Hạ là dịch giả của nhiều tác phẩm văn học mạng Trung Quốc như là Mẹ điên, Nắm tay và làm tình, Những đốm lửa trên vịnh Tây Tử... Là một trong những tác giả tiên phong đưa dòng tiểu thuyết ngôn tình Trung Quốc vào Việt Nam. Nhưng chỉ đến truyện dịch Xin lỗi em chỉ là con đĩ (tên gốc của tác phẩm là Em nấu tình yêu thành món canh - một tác phẩm của nhà văn mạng Trung Quốc có tên Tào Đình) thì Trang Hạ mới được nhiều người biết tới. Có lẽ vì tiếp xúc với dòng văn học này nhiều nên văn phong và nội dung những bài viết sau này của Trang Hạ có chút cảm tính. Độc giả của Trang Hạ thích mượn lời cô để trích dẫn và tạo sologan cho mình.