16 tháng 12, 2014

Thiếp sinh chàng chửa sinh ra...



Em đẹp, cái đẹp của người đàn ông ba mươi trưởng thành rất dễ khiến người khác phải chú ý bởi đôi mắt hiền hiền sau cặp kính cận, bởi đôi môi rộng với những viền cong rõ nét, bởi nụ cười trẻ thơ một cách kỳ lạ... Em thông minh và giành nhiều giải thưởng kiến trúc, và là một trong số ít kiến trúc sư được ban lãnh đạo đánh giá về năng lực. Em có sự kiên nhẫn và nhường nhịn đồng nghiệp một cách lạ thường khiến người khác phải kiêng nể. 

Nhưng đó là những điều tôi mới biết về em.

Dù em là đồng nghiệp cùng cơ quan với tôi ba năm.

Người ta bảo, để chú ý tới ai đó chỉ cần một giây. Nhưng ba năm, em vẫn lẫn vào trong những đồng nghiệp khác, tôi cười hay tôi nói chuyện với em cũng giống như cách tôi cười và nói chuyện với hơn trăm đồng nghiệp trong cùng đơn vị. 

Nhưng em thì không thế.

Nghe em kể lại tôi mới nhớ lần đầu tiên mình nói chuyện với em là khi nào. Đó là khoảng thời gian đầu khi em chuyển về cùng đơn vị. Thậm chí tôi còn không biết em là kỹ sư hay kiến trúc sư. Chỉ nhớ rằng ngày đó trong một buổi giao lưu thể thao với đoàn Ninh Bình khi ấy em vẫn trong bộ thể thao chạy đến bên tôi và nói "Chị đi cùng xe em nhé". Nhưng câu đầu tiên em nói với tôi, đề nghị đầu tiên em nói với tôi cũng bị tôi nhẹ nhàng từ chối vì tôi đi cùng xe lãnh đạo.

Tôi chỉ lờ mờ cảm nhận em quý mến tôi sau những lần trò chuyện ngắn ngủi, những sự quan tâm kín đáo khác thường mà ai cũng nhận ra. Như cái cách em bảo tôi chiều đi cổ vũ cho em thì em mới ghi được bàn trong một trận đấu bóng tranh giải. Cái cách em chúc mừng tôi nhân ngày sinh nhật. Cái cách em lấy số điện thoại của tôi... Rồi những đồng nghiệp chung phòng em bắt đầu trêu em mỗi lần em ngồi chung bàn với tôi vào bữa cơm trưa. Hay mỗi khi tôi ghé xưởng thiết kế của em thì lại nghe ai đó nói chị F của Tim đến kìa bọn bay rót nước mời chị mau ... Mỗi khi ấy tôi lại xoa đầu em cười, nhóc làm gì để mọi người bắt nạt em thế... 

Tình cảm của con người quả thực là rất khó che dấu. Tôi biết điều đó, tôi cố tránh và tôi tảng lờ. Em quá trẻ để có thể trở thành một người đàn ông thực sự trong mắt tôi. Em giống như một chàng hoàng tử từ trong cổ tích, đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Nhưng mà, những câu chuyện cổ tích tôi đã quá tuổi để tin vào chúng rồi.

Vậy nên khi em nói. "Em thích chị mất rồi, phải làm sao đây?"

Phải làm sao đây... Tôi không muốn làm em buồn, cũng không muốn trao cho em hi vọng. Trái tim tôi vốn dĩ đã đóng băng từ thủa nào rồi, chả còn ai có thể làm ấm nó lại nữa. Phải làm sao đây?

"Đi khám bác sỹ!" - Tôi trả lời em và nghĩ tới lần em nói tôi đối xử với em "không bằng một con thú". Lời của em vừa khiến tôi buồn cười vừa khiến thấy thương em lạ. Khi ấy tôi đã nói với em rằng: "Hơn chứ làm sao bằng được. Em khôi ngô hơn thú này, em biết nói chuyện này, em biết lái xe này, em biết chơi guitar này, em biết vẽ này, em biết hát rock này, em lại còn giàu lòng trắc ẩn và hay dỗi nữa. Hơn thú mà..."

Em đã phóng xe đi và bảo từ nay không nói chuyện với chị nữa. Ừ, thì không nói chuyện nữa, như thế sẽ tốt cho em hơn.

Em hãy cứ làm chàng hoàng tử, một ngày nào đó em sẽ gặp một nàng công chúa phù hợp và xứng đáng với em thôi. Tôi chỉ mong em hiểu, cuộc sống ngắn ngủi, tình yêu còn ngắn ngủi hơn. Tôi đã quá sợ mất đi những người yêu quý mình rồi, vậy nên cái gì có thể giữ, tôi sẽ cố gắng giữ ngay từ đầu. Yêu nhau còn không được thì ghét nhau làm gì... Phải không? 


P/s: Tiêu đề được trích trong lời một bài thơ cổ. Theo nhiều nguồn tư liệu văn học, vào  năm 1994, khi khai quật một ngôi mộ cổ ở tỉnh Triết Giang Trung Quốc , người ta đã tìm thấy một bài thơ tình kỳ lạ. Bài thơ này được khắc trên một tấm gỗ quí và được thiếu nữ nằm trong áo quan ôm trước ngực. Ngôi mộ được xác định là đã có khoảng chừng hai thế kỷ và người thiếu nữ khoảng chừng 17 tuổi. Vì bài thơ không đề tên tác giả nên người ta phân vân không biết nó là của cô gái đã sáng tác hay là của ai khác. 

Ngã sanh quân vị sanh
Quân sanh ngã dĩ lão 
Ngã li quân thiên nhai 
Quân cách ngã hải giác 

Dịch thơ

Thiếp sinh chàng chửa sinh ra
Chàng sinh thiếp đã về già chàng ơi
Xa nhau góc biển chân trời
Biệt ly không biết đến đời nào đây

8 nhận xét:

  1. Thiếp sinh chàng chửa sinh ra
    Chàng sinh thiếp đã về già chàng ơi
    Xa nhau góc biển chân trời
    Biệt ly không biết đến đời nào đây

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chàng sinh thiếp chửa sinh ra
      Thiếp sinh chàng đã về già còn đâu
      Hận đời chẳng bước chung cầu
      Để chàng với thiếp bạc đầu bên nhau... :D

      Xóa
  2. Tình cảm ko giới hạn tuổi tác

    Trả lờiXóa
  3. Ui, chuyện giống em, giống em chị yêu ơi, đau đầu ..hihi..

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mệt phết đấy. Chị thì không muốn làm bảo mẫu tí nào :D

      Xóa
    2. :D Về yên trong căn nhà nhỏ của mình thôi chị nhỉ!

      Xóa