22 tháng 11, 2014

Em ơi nhớ nhé, hãy cố quên đi thương đau và cười lên, xin nhớ nhé...


1. Những cơn lạnh của mùa đông vẫn đang tiếp diễn, nhất là khi về đêm, nhất là khi trong lòng rỗng thênh rỗng thoác. Không một điểm tựa, không một kết nối nào có thể nâng đỡ nổi cái tâm trạng trống rỗng thênh thác đó. 

Tôi ngồi im trong căn phòng mình, không điện đóm, không âm nhạc, không sách báo... Cứ nhìn đăm đăm vào cái khoảng không cũng trống rỗng và tăm tối trước mặt rồi ngấm ngầm mặc cho nước mắt chảy quanh. Dù cho tôi đã dự liệu tất cả những gì sẽ đến, dù cho tôi đã chuẩn bị cho mình một tinh thần vững vàng trước những giông bão của đời mình. Nhưng không hiểu sao, khi bão đến, lòng tôi tắt lịm. Tôi không biết được rõ ràng cái gì đang chết đi trong lòng mình, chỉ nghe những chua xót rung bật trên đầu môi. Tôi khóc... Tôi nghĩ đến bài viết của Du về người nữ tên H, người nữ gầy như liễu trong thơ cổ. Tôi nhớ tới lần đầu tiên đọc bài viết ấy, tôi đã chết lặng, vì tôi như được đối diện với một dung nhan khác của đời mình. Một thân liễu mong manh và yếu ớt bị vùi dập trước bao cơn bão. Nhưng thân liễu ấy, sau những đổ nát lại đứng lên, sửa lại dung nhan mà hắt bóng.

Nhưng trong đêm khuya khoắt, khi cái lạnh kịp ngấm vào da thịt, tâm hồn tôi khi ấy không biết đã tán lạc tận trời nào. Cái vóc dáng nhỏ nhoi của tôi trong đêm không thể phân biệt nổi, tôi lẫn vào bóng tối, tôi lẫn vào thương đau, chìm nghỉm. Tôi biết hắt bóng vào đâu khi nghiêng bên nào cũng thấy đau thương, khi nghiêng bên nào cũng là sự đổ nát.

Tôi những muốn vô cùng được ai đó ấp ôm niềm đau khôn tỏ của mình, mặc kệ người đó là ai, chỉ cần cho tôi một điểm tựa để tôi có thể dựa vào. Tôi muốn được nghe gần hơn, rõ hơn nhịp đập của môt trái tim ấm áp. Cái tâm biểu đồ thác ghềnh của những mạnh máu trần gian. Tôi muốn ai đó đưa tay vuốt mái tóc tôi, vuốt ve nỗi buồn bã tiền thân tôi, kiếp nào, và trong ngay hiện tại... Nhưng biển người mênh mông là thế, bạn bè thân quen nhiều là thế vậy mà tuyệt nhiên những lúc như thế này tôi không biết dựa vào ai, không biết ai là người có thể nâng đỡ tinh thần tôi lên được. Sau cuối, nỗi cô đơn vẫn luôn là người bạn thân duy nhất đồng hành cùng tôi trong những lúc ghềnh thác của cuộc đời. 

Trong đêm, mọi thứ tịch mịch một cách tê dại...

2. Trong nỗi đau khôn tả như thế, tôi mơ hồ nghe tiếng điện thoại rung lên nhè nhẹ từng chặp. Tôi, lần đầu tiên nghe tiếng Jin nghẹn ngào từ nơi xa xôi. Tiếng nghẹn ngào mỗi lúc một rõ ràng hơn xuyên thủng màn đêm thăm thẳm, xuyên thủng cả tầng ý thức tưởng chừng như đã kiệt quệ và mục rữa. Em nói với tôi, không hiểu em có bị sao không khi em lại thấy đau khổ vì một người chưa hề một ngày là người yêu của mình. Chỉ là những ngày tháng tươi đẹp ấy cùng nhau chung lý tưởng, sẻ chia cho nhau những bí mật, cùng nhau tới những chốn mà đôi lứa vẫn hay hẹn hò. Chỉ thế thôi cho đến ngày em bày tỏ tình cảm, người kia nói với em rằng họ đã có đối tượng đính hôn. Em vẫn nghẹn ngào như một đứa trẻ hỏi tôi liệu em có bị sao không khi mọi chuyện chưa đi đến đâu mà khiến em đau lòng đến thế... Tôi câm lặng, biết nói gì với em đây. Tình yêu có nhiều cung bậc, đâu phải cứ là gì của nhau rồi thì sự chia ly mới mang nỗi đớn đau, và nỗi nhớ trở thành nỗi thống khổ... Người ta vẫn nói rồi đó thôi, uống nhầm một ánh mắt, cơn say theo cả đời, như em vẫn chỉ là những biểu hiện của một tình yêu chưa có bắt đầu mà buộc phải kết thúc.

Em hỏi tôi. Làm thế nào mà tôi có thể trải qua ngần ấy những cơn thất tình của một cuộc tình. Tôi bật cười. Tôi lại câm lặng. Nếu như em đã yêu, em biết người ta chẳng bao giờ có được sự sáng suốt, thiên tài khi yêu thì IQ cũng trở về con số O tròn trĩnh mà thôi.

Jin đã thôi khóc. Em kể cho tôi nghe về người đàn ông em đã đem lòng yêu thương. Em hỏi tôi ngày mai em sẽ phải chuẩn bị những gì khi người đàn ông ấy dẫn vợ mới cưới tới chào hỏi. Tôi khuyên Jin chẳng nên chuẩn bị gì, vì mọi thứ em chuẩn bị từ trước chẳng có gì có thể đem ra áp dụng được lúc ấy. Tôi đùa, tôi vẫn mang hai thằng Lý trí và Trái tim ra cho chúng đánh nhau hoài mà có lần nào thằng Lý trí thắng đâu. Nên kệ, cứ chiều chuộng thằng Trái tim của mình một chút, nó còn đập là mình còn khoẻ! Cái gì cũng quyết định được bằng lý trí thì thiên hạ không bị đảo lộn, vì mọi thứ đều được sắp xếp đâu ra đấy cả rồi. Thế nên ai yêu mà còn nhắc đến thằng Lý trí em cứ mang gậy ra phang cho nó một cái!

Tôi nghe tiếng Jin cười từ phía xa xôi. Em biết tôi đang cố làm em cười. Em khẽ khàng, em sợ ngày mai. Tôi lại tiếp tục trêu em, cứ coi như ngày mai đi xem một bộ phim kinh dị, không có gì phải sợ, dũng cảm lên! Em dường như đã quên mất tiếng khóc của mình vừa mới kết thúc. Lại bảo tôi, nếu ngày mai gặp mà vẫn còn yêu thì sẽ thấy vui hơn. Tôi bật cười nói với em, như thế thì phim kinh dị sẽ trở thành phim tình cảm nhiều tập thôi, không vấn đề gì, vẫn rất hấp dẫn!

Đột nhiên trong khoảng không gian trống ngắn ngủi giữa câu chuyện, tôi chợt nghĩ rằng, thực ra cái đích cuối cùng của cuộc đời không phải cơm ngon áo ấm, không phải tiền tài địa vị, mà chính là khát vọng được chung sống với người mình yêu. Dù khổ đau tới bao nhiêu thì chỉ cần sống cùng với người mình yêu là đủ.

3. Nói chuyện với Jin xong tôi lại trở về với thinh lặng. Không hiểu sao giữa cơn đau tôi vẫn còn giữ được kiểu khôi hài ấy mà xoa dịu nỗi buồn cho người khác. Trong khi ấy nỗi buồn của tôi dường như vẫn còn nằm nguyên ấy, trung thành và tận tuỵ. Tôi nghĩ đến những người thân yêu của tôi, tôi nghĩ đến anh, đến chị. Anh, niềm đau của tôi, anh khiến tôi tổn thương nhiều quá. Anh nói anh làm những điều đó phần nào đó vì tôi, biện minh cho tôi nếu việc không thành. Nhưng tôi biết, anh không khi nào vì tôi hết. Nếu vì tôi, anh đã phải nghĩ cho tôi đầu tiên, nghĩ đến danh dự của tôi chứ không phải lo cho hạnh phúc gia đình của một người khác. Tôi còn đau lòng hơn thế khi chị lấy đó mà cảm kích, quên mất rằng tôi là ai, tôi đang làm gì và vì ai...

Tôi thấy đau lòng quá. Đau lòng như có một lần nào đó tôi ước trong tay mình có một khẩu Nã Phá Luân xinh đẹp, tôi cầm chắc nó trong tay và đặt nó chính giữa mi tâm. Và chỉ cần một cú bóp cò, đoàng một cái, tôi đã trừng phạt bản thân tôi một cách nhanh chóng và sạch sẽ. Tôi không bận lòng gì nữa, không đau đớn gì nữa, hoá kiếp thân mình thành một kiếp không phải kiếp người...

Nhưng mà mỉa mai thay kiếp người này của tôi không cho phép tôi được ra đi với một nỗi đau không được giải toả như thế. Không thể chết bởi vì những người không đáng như thế. Vẫn còn rất nhiều người khác đặt niềm tin vào tôi một cách vô điều kiện, lo lắng quan tâm tôi vô điều kiện, chấp nhận hi sinh uy tín, danh dự bản thân vì tôi một cách vô điều kiện... Những người ấy, tôi chưa một lần làm được điều gì cho họ... Chẳng phải đây cũng là là một tấn trò đời rất khôi hài hay sao?

Vậy thì tôi ạ, phải sống và chiến đấu thôi. Vì mình và những người vì mình.

Tôi đứng dậy, kéo rèm, mở tung cửa sổ. Gió bấc từng cơn quất vào tôi lạnh buốt...

Nhưng dù sao thì cái lạnh của thời tiết cũng không đáng sợ bằng cái lạnh trong lòng.

Và ngày mai, sẽ là một ngày mới...


6 nhận xét:

  1. ...Dù cho tôi đã dự liệu tất cả những gì sẽ đến, dù cho tôi đã chuẩn bị cho mình một tinh thần vững vàng trước những giông bão của đời mình. Nhưng không hiểu sao, khi bão đến, lòng tôi tắt lịm...

    Trả lờiXóa
  2. Từ muôn đời tình yêu vẫn làm con người đau khổ tận cùng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhưng người ta vẫn không bỏ được ái thú đau thương này :D

      Xóa
  3. Trong cuộc sống việc gì cũng có thể xảy ra , nhưng phải tin một điều là sự thật và nhất định thắng . Vậy cần nhất là phải chiến đấu cho sự thật . Muốn vậy tự mình phải có lòng tin .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sự thật bao giờ cũng đắng lòng :)

      Đồng ý là dù thế nào cũng phải có lòng tin!

      Xóa