20 tháng 11, 2014

Đàn ông và đàn bà



Gia tài, vinh hoa cao sang em có được
Sẽ chẳng là gì nếu không có mối tình anh

Có những buổi chiều đứng từ cửa sổ nhìn xuống ngã tư, tôi thảng thốt nhận ra mình lạc lõng. Cũng có thể vì thói quen lãng mạn hóa tất cả những gì nhìn thấy được nên tôi thường liên miên buồn. 

Nỗi buồn không nguyên do, không báo trước và ra đi chóng vánh.

Đi nhiều và nghĩ nhiều mới hiểu, thực ra, đàn bà không khổ, vốn dĩ sinh ra được chiều chuộng và nâng niu. Nhưng vì họ tin nên thành ra đa đoan. Giả sử đừng bao giờ phơi bày gan ruột của mình ra, đừng vơ vào lòng hết thảy tâm tư của người đời và cứ tự đánh lừa mình trăm điều đủ thứ thì đã không tin nhiều đến thế!

Đàn ông họ tỉnh hơn, nên họ thống trị được cảm xúc, họ muốn ngừng là ngừng, muốn dứt là dứt. Riêng đàn bà cứ quằn quại mãi thôi. Có khi cả đời vẫn day dứt... chỉ vì một nhẽ: Khi đã bạc lòng ra để tin rồi thì sao chối bỏ lòng tin được nữa?

Hồi bé thấy mẹ khóc nhiều, cứ thắc mắc mãi sao chẳng bao giờ thấy cha khóc, cha toàn lớn tiếng, nạt nộ... Chẳng lẽ đàn ông không có nước mắt sao?

Nhưng lớn rồi tự hiểu, ông trời chia đều nước mắt cho mọi người. Đàn ông giữ nó lại, còn đàn bà nhả nó ra. Cũng là quy luật cả thôi, đàn ông làm đàn bà khóc, còn đàn bà mang lại niềm vui cho đàn ông. Đàn ông cười miết, đàn bà khóc miết...


Thiên Ý

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét