30 tháng 11, 2014

Một buổi sáng mùa đông



Vẫn còn cảm giác nặng trịch đè nặng lên cơ thể, vẫn còn cảm giác men rượu vẫn còn nồng sau trận rượu đêm trước. Đầu đau như búa bổ tôi lật chăn ngồi dậy rồi lại nằm vật xuống. Mệt và oải quá đỗi.

Lập đông đã đến chừng cả tháng, nhưng mùa đông vẫn chưa thực sự xuất hiện. Tôi kéo tấm rèm nhìn qua ô cửa sổ, nắng cũng đã lên men, nồng và đậm. Tôi cố nhớ lại chuyện đêm sao mình có thể hứng thú với rượu vậy, vì đã thật lâu, với rượu, tôi chỉ nhấp môi. Còn đêm qua... Chậc... Mùi rượu vẫn còn bám víu trên cơ thể tôi như thế này thì đủ biết.

Xưa nay, rượu, tôi chỉ uống ba kiểu: xã giao, chân tình và thâm tình. Xã giao với công việc, chân tình với bạn bè, thâm tình với tình nhân. Tuyệt, không bao giờ tôi uống rượu một mình.

Và xưa nay, chưa khi nào thâm tình để tôi say. Xã giao càng không lý gì tôi phải say. Chỉ còn lại chân tình. Tôi đã từng say túy lúy!

26 tháng 11, 2014

Cúc họa mi - mối tình thầm lặng


Có lẽ không nơi nào một năm, mười hai tháng là mười hai mùa hoa như ở Hà Nội. 

Tháng giêng là tháng của hoa đào, tháng hai hoa ban, tháng ba hoa sưa, tháng tư loa kèn, tháng năm bằng lăng, tháng sáu hoa sen, tháng bảy hoa sấu, tháng tám dâu da, tháng chín hoa sữa, tháng mười họa mi, tháng mười một lưu ly, và tháng mười hai hoa cải...

Khi sắc nắng thu từ sóng sánh màu mật chuyển sang vàng mơ, khi cái se lạnh đã len lỏi ươm ủ vào không khí trong những buổi sáng sớm hay lúc chiều buông. Ấy là lúc trời đất lại chuyển độ giao mùa, tàn thu đón đông. Đó cũng là thời điểm cúc họa mi bắt đầu xuất hiện trên phố, dù không rực rỡ kiêu sa, nhưng họa mi vẫn gây sự chú ý của những người qua lại bằng sự tinh khôi và thanh khiết của mình. 

Hà Nội khi đó dường như trở lại vẻ đẹp cổ điển và trầm tĩnh hơn thường lệ vì họa mi man mác buồn và cô đơn trong cái ồn ĩ nơi phố xá. Giữa cái hanh hao, giữa cái bàng bạc của thời khắc chuyển mùa, họa mi níu chân người vội vã dành đôi phút tận hưởng sự an lành. Người yêu hoa nếu không kịp mua, không kịp lưu lại vẻ đẹp bình dị ấy của họa mi cũng kịp ghi lại bằng trí nhớ một vài hình ảnh những chiếc xe hoa chất đầy họa mi trôi trên phố. Để mà tự thầm một lời tán thưởng, để mà tự thầm nhắc nhở về một điều đã cũ, hay đơn giản chỉ là tự thầm loài hoa ấy sẽ đặt nó ở đâu, vị trí nào ở nơi mà mình cư ngụ.

22 tháng 11, 2014

Em ơi nhớ nhé, hãy cố quên đi thương đau và cười lên, xin nhớ nhé...


1. Những cơn lạnh của mùa đông vẫn đang tiếp diễn, nhất là khi về đêm, nhất là khi trong lòng rỗng thênh rỗng thoác. Không một điểm tựa, không một kết nối nào có thể nâng đỡ nổi cái tâm trạng trống rỗng thênh thác đó. 

Tôi ngồi im trong căn phòng mình, không điện đóm, không âm nhạc, không sách báo... Cứ nhìn đăm đăm vào cái khoảng không cũng trống rỗng và tăm tối trước mặt rồi ngấm ngầm mặc cho nước mắt chảy quanh. Dù cho tôi đã dự liệu tất cả những gì sẽ đến, dù cho tôi đã chuẩn bị cho mình một tinh thần vững vàng trước những giông bão của đời mình. Nhưng không hiểu sao, khi bão đến, lòng tôi tắt lịm. Tôi không biết được rõ ràng cái gì đang chết đi trong lòng mình, chỉ nghe những chua xót rung bật trên đầu môi. Tôi khóc... Tôi nghĩ đến bài viết của Du về người nữ tên H, người nữ gầy như liễu trong thơ cổ. Tôi nhớ tới lần đầu tiên đọc bài viết ấy, tôi đã chết lặng, vì tôi như được đối diện với một dung nhan khác của đời mình. Một thân liễu mong manh và yếu ớt bị vùi dập trước bao cơn bão. Nhưng thân liễu ấy, sau những đổ nát lại đứng lên, sửa lại dung nhan mà hắt bóng.

20 tháng 11, 2014

Đàn ông và đàn bà



Gia tài, vinh hoa cao sang em có được
Sẽ chẳng là gì nếu không có mối tình anh

Có những buổi chiều đứng từ cửa sổ nhìn xuống ngã tư, tôi thảng thốt nhận ra mình lạc lõng. Cũng có thể vì thói quen lãng mạn hóa tất cả những gì nhìn thấy được nên tôi thường liên miên buồn. 

Nỗi buồn không nguyên do, không báo trước và ra đi chóng vánh.

Đi nhiều và nghĩ nhiều mới hiểu, thực ra, đàn bà không khổ, vốn dĩ sinh ra được chiều chuộng và nâng niu. Nhưng vì họ tin nên thành ra đa đoan. Giả sử đừng bao giờ phơi bày gan ruột của mình ra, đừng vơ vào lòng hết thảy tâm tư của người đời và cứ tự đánh lừa mình trăm điều đủ thứ thì đã không tin nhiều đến thế!

Đàn ông họ tỉnh hơn, nên họ thống trị được cảm xúc, họ muốn ngừng là ngừng, muốn dứt là dứt. Riêng đàn bà cứ quằn quại mãi thôi. Có khi cả đời vẫn day dứt... chỉ vì một nhẽ: Khi đã bạc lòng ra để tin rồi thì sao chối bỏ lòng tin được nữa?

Hồi bé thấy mẹ khóc nhiều, cứ thắc mắc mãi sao chẳng bao giờ thấy cha khóc, cha toàn lớn tiếng, nạt nộ... Chẳng lẽ đàn ông không có nước mắt sao?

Nhưng lớn rồi tự hiểu, ông trời chia đều nước mắt cho mọi người. Đàn ông giữ nó lại, còn đàn bà nhả nó ra. Cũng là quy luật cả thôi, đàn ông làm đàn bà khóc, còn đàn bà mang lại niềm vui cho đàn ông. Đàn ông cười miết, đàn bà khóc miết...


Thiên Ý

19 tháng 11, 2014

Quên đi một cơn bão lớn


Chưa khi nào cuộc sống của tôi lại chìm trong sự căng thẳng và mệt mỏi như lúc này. Có những lúc tưởng chừng như muốn hét lên vứt bỏ tất thảy rồi tìm một chốn nào thanh tĩnh mà ngả mình xuống, cho cỏ cây ôm lấy tôi, cho đất mẹ ôm lấy tôi và bầu trời che trở cho tôi.

Tôi không tin vào lòng người, tôi không tin vào cuộc đời này nữa... Mỗi một câu chuyện, mỗi một vấn đề được chuyển tới tôi giống như một cú huých cật lực khiến tôi chao đảo, đau đớn. Người mà tôi đã từng tin tưởng, đã chia sẻ bao điều, cho đến cuối cùng lại dùng chính những điều đó để chống lại tôi, hay nói đúng hơn là chống lại những việc mà tôi đang cố gắng hoàn thành. Tại sao lại vậy? Tại sao lại vậy? Tôi đang cố gắng làm tất cả những điều này vì lý do gì? Lợi ích cho bản thân tôi ư? Quyền lợi cho bản thân tôi ư? Tại sao người hết lần này tới lần khác khiến tôi thất vọng như thế? 

17 tháng 11, 2014

Tưởng niệm...


Ta nghiêng tai nghe lại cuộc đời, 
thì hãi hùng hoàng hôn chợt tới.
Ta nghiêng vai soi lại tình người, 
thì bóng chiều chìm xuống đôi môi.

Đang đam mê cho đời nở hoa, 
chợt bàng hoàng đến kỳ trăn trối.
Đang nâng niu cuộc tình lộng lẫy, 
bỗng ngỡ ngàng hụt mất trên tay.

Ta khổ đau một đời, để chết trong tình cờ.
Ta tìm nhau một thời, để mất nhau vài giờ.
Bàn tay làm sao giữ, một đời vừa đi qua .
Bàn tay làm sao giữ, một thời yêu thiết tha.

11 tháng 11, 2014

Ta còn em mùi hoàng lan


Từng có một Hà Nội tao nhã, dịu dàng và quyến rũ trong tôi. Rời Hà Nội  khi mới vừa 5 tuổi nhưng Hà Nội vẫn kịp in dấu không phai mờ trong tôi về tiếng leng keng tàu điện, về những hàng xà cừ rợp mát, về bao điều bé nhỏ của một thời gian khó đậm tình người.

Ngày ấy, người Hà Nội mặc thiệp và nghi lễ, từ ái trong nhân nghĩa, người ta sống với nhau ấm áp với bao dung. Năm 1985, trở lại Hà Nội sau đúng 10 năm rời xa, tôi vẫn được hít thở đời sống nhân văn, lễ giáo của nơi chốn ấy. Không như bây giờ, sự giao thoa văn hóa vùng miền đã biến Hà Nội trở nên hỗn tạp, lệ thuộc.

Những năm sau đó tôi có dịp lui tới Hà Nội thường xuyên hơn, chính vì thế tôi cảm nhận sâu sắc từng ngày cái hồn tinh túy cũ phai nhạt đi nhiều. Nhưng có lẽ người yêu tôi là người Hà Nội nên tôi vẫn cứ yêu nẻo xưa đường về mà quên mọi đổi thay, cho đến lúc cuộc tình chia xa hai mươi năm về trước.

10 tháng 11, 2014

Giờ này còn cầm tay, cầm chắc mối duyên bẽ bàng...


Lập đông.

Mưa rơi tầm tã, không ngớt.

Jin ngồi cạnh tôi, khói thuốc bay phất phơ mang theo mùi ngai ngái, ẩm ướt. Lâu lâu mới gặp nhau dù cái thành phố vẫn bé tẹo, dù con đường vẫn chỉ có chừng ấy ngõ... nhưng cả hai vẫn im lặng không nói với nhau một lời nào.

Tiếng hát của Lê Uyên Phương cất lên, ngoài trời vẫn mưa xối xả mà lời ca thì buồn nên nghe sao cứ thấy nhức nhối. Bằng một sự vô thức tôi lẩm nhẩm hát theo những giai điệu ngọt ngào, quyến rũ mà buồn man mác ấy.

Bàn tay năm ngón suông đem vào nhau, hẹn sau
Bàn tay năm ngón suông, đưa vào nhau, mộng mau
Ngoài trời mưa, mưa hoài, gió mưa nặng nề
Người ngồi nghe xa cách, đá xanh ơi mỏi mòn...

6 tháng 11, 2014

Đứng trong trời gió...


Đêm thu tàn.

Cái se se lạnh đầu đông bắt đầu bám riết lên da thịt. Lòng tôi dường như thắt lại. Đường phố thớt thưa, đèn màu lấp loá... Lang thang trong phố một mình làm tôi nhớ tới anh nhiều. Nhớ buổi gặp lại sau bao ngày xa biền biệt giữa một thành phố chưa bao giờ là của mình mà tôi đã từng yêu tha thiết...

Vẫn còn đó, tình cảm trong sáng của hai kẻ đã từng yêu nhau, hay có thể nói đã từng si mê nhau. Chúng tôi đã có thể đi bên nhau, cười với nhau mà nghe nỗi cô đơn của mỗi người đều thoảng trong gió đêm. Tôi tự hỏi mình, phải chăng đây chính là thứ tôi đang tìm kiếm?

4 tháng 11, 2014

Không khóc ở Manapans


Chiều....

Cả thành phố đang chìm trong mưa. Manapans rất vắng.

Manapans là một quán cafe nhỏ, nằm trong một con ngõ hẹp. Quán không đông, nhưng cũng không khi nào vắng người. Kể cả những khi thành phố rù rì trong mùa đông, rạng rỡ trong mùa hè, thì ở đây, mọi thứ vẫn cứ êm đềm như thế.

Lần đầu tiên tới quán em nhìn lên những bức tường, những cột trụ, thấy có hàng trăm hàng ngàn những mẩu giấy nhỏ đủ màu giống như kiểu giấy Note Little Talk đã được ghi những thông điệp rồi dán lên đó. Những bí mật, những tâm sự thầm kín được người ta, những vị khách ghé qua để lại, mỗi lúc một nhiều.

Hôm nay, lần đầu tiên em viết những thông điệp trên những mẩu giấy ghi chú ở đấy.

"Không khóc ở Manapans"

"Không khóc ở bất cứ đâu"

Đó là những gì anh dặn dò em, không - được - khóc - ở - bất - cứ - đâu...