7 tháng 10, 2014

Phố vẫn gió


Không phố xá, không hẹn hò, nằm tương tư cùng "Phố vẫn gió" - một món quà của bà chị năm ba ngày lại lướt gió cùng Phố, có lẽ vì thế, nhắc tới Phố chị thấy nhẹ nhàng, hào cảm.

Phố của chị Lê Minh Hà thì trang nghiêm và ưu tư tới từng câu chữ. Đọc mà như đang thấy một thước phim tài liệu đang lướt qua một cách chầm chậm qua lời kể của một người con Hà Nội đang lần tìm về một Phố cũ như cố vớt níu những hồi ức dung dị, đẹp mà yên bình.

Thực ra thì, mình thấy rằng những con người giàu lòng trắc ẩn bao giờ cũng trân trọng quá khứ. Không phải vì "trở lại quá khứ gặp nhiều người quen hơn bây giờ", hay vì quá khứ ấy luôn đẹp bởi nó không bao giờ trở lại. Mà đơn giản là, quá khứ ấy nó đã khắc hoạ đậm nét về cái thời mà chúng ta đang sống, cái thời mà dễ ghi dấu ấn nhất của tuổi thanh xuân, dù khóc hay cười cũng dâng lên từ tận đáy lòng. Đó là một thứ ân ban rực rỡ nhưng nhanh chóng tàn lụi, nhưng nó cũng lại là thứ khiến cho những ngày sau có thực sự viên mãn hay không khi quá khứ ấy dù không muốn, cũng là một cây thánh giá và đời người ai cũng phải vác nặng trên hai vai mình.

Đọc Phố để rồi lại nhớ Phố...

Nhớ ánh đèn đêm Hà Nội nơi quán khuya, cũng được nghe về Hà Nội xưa qua giọng kể trầm buồn. Dường như, những ai đã trót yêu Hà Nội bằng tình yêu đã ngấm sâu vào từ trong máu thịt đều hoài tiếc một Hà Nội xưa cũ như thế, như anh... Nhớ rằng, mọi thứ trong tôi đều bắt đầu từ Hà Nội, từ một đêm như thế, từ một con người như thế. Đó là tình yêu, là nỗi đau, dịu dàng và không thay đổi... Nó đẹp như một bức hoạ của người hoạ sỹ đường phố, vì đó là những đường nét tự nhiên, không một bàn tay đạo diễn... 

Phố thì vẫn gió, khăn đỏ thì vẫn chưa được quàng.

Vì mùa vẫn đang bận rộn với những ngổn ngang.

Vì nơi đây, gió chưa về trên phố...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét