10 tháng 10, 2014

Lòng tôi heo may đã về...


Khi em đọc những dòng thư cuối cùng mà chúng ta trao gửi cho nhau đó là lúc heo may đã tràn vào căn phòng nhỏ, những đợt heo may cuối mùa mang theo nồng nàn hoa sữa, cũng như báo hiệu những ngày thu sắp cạn. Thu cạn, và mối quan hệ của chúng ta cũng sẽ cạn. Sự dịch chuyển của mùa sao cũng giống sự dịch chuyển của lòng người đến thế...

Em đã nhìn những dòng chữ của anh chạy trên màn hình và câm lặng, em không đọc lại bức thư ấy thêm lần thứ hai như mọi khi, bởi những điều ấy em đã nghe hơn không dưới một lần. Có những điều chỉ cần nói một lần thì nó thực sự có ý nghĩa và đáng trân trọng, nhưng khi nó được nhắc lại nhiều lần, nó như một cái cớ và không còn ý nghĩa nữa, huống chi vấn đề của chúng ta không tùy thuộc vào quá khứ riêng tư, đáng trân trọng trọng ấy. Chỉ là trong những dòng chữ ấy, em đã lưu ý một điều, như bao lần, anh nói: nếu anh yêu ai, anh sẽ rất chiều người đó. Em đã cười rất buồn trong sự im lặng vì đây là câu anh cũng đã từng nói với em nhiều - lần, nhưng anh đã quên mất lần đầu tiên, khi anh nói với em điều đó, em đã hỏi anh, sao em chẳng thấy anh chiều em gì cả? Anh đã nói, anh chưa thấy mình không chiều em điều gì...

Chắc anh không nhớ, anh sẽ không bao giờ muốn nhớ tới những gì đã nói với em, những điều sẽ khiến chúng ta cảm thấy không được an nhiên với thực tại. Thế nên em cũng sẽ không chọn cách nói về những – điều – đã – cũ nữa. Vì thế, em đã không chọn một cách thỏa hiệp nào nữa ngoại trừ việc buông tay. Vì chúng ta đã cố gắng rất nhiều lần, đã nói với nhau rất nhiều lần rằng người này không muốn mất đi người kia khi đã từng vì nhau nhiều như thế, đã hiểu và thương nhau nhiều như thế. Nhưng sẽ không còn sự thỏa hiệp nào nữa, bởi vì lần nào thì sự thỏa hiệp ấy cũng là lựa chọn của em, chấp nhận hoặc không chấp nhận. Thì thôi, lần này vẫn là em lựa chọn, chỉ là lựa chọn này khác với những lần trước đó.

Khi em đã bắt đầu mất dần đi mọi ý niệm về mình đang sống thế nào trong những tháng ngày buông bỏ, thì có một điều em vẫn có thể chắc chắn là em - nhớ - anh. Một nỗi nhớ dịu nhẹ êm ái và thanh sáng. Em vẫn thấy mình của những tháng ngày tuổi trẻ, ở nơi xa xôi đó, lặng lẽ chờ anh như bao năm qua em vẫn chờ. Mặc cho gió chuyển mùa, mặc cho thu qua đông tới xuân về, mặc cho những tháng ngày nặng nề lê thê mệt nhọc trôi qua, em vẫn là em, yêu anh như em có thể yêu.

Nếu như cuộc sống dạy cho em biết nhiều điều, mang đến nhưng đồng thời lấy đi của em nhiều điều khác, thì anh, hoàn toàn khác, lặng lẽ ập vào đời em, mang đến cho em những điều mà trước đó (và có lẽ về sau) em không còn biết nữa. Những điều anh mang đến quý giá vô ngần, nhưng những điều anh mang đi cũng quý giá và thiêng liêng vô ngần như thế. Nếu sự hiện diện của anh trên trái đất này là điều hạnh phúc nhưng đồng thời là điều buồn bã nhất, thì tình yêu mà anh đem đến cho em chính là nốt nhạc đẹp đẽ nhất mà em may mắn có được trong đời. Bây giờ, khi em đã trở nên cay nghiệt và thờ ơ với cuộc sống, thì những ký ức về anh với em vẫn luôn dịu dàng và ngọt ngào run rẩy như thuở ban sơ. 

Vì em biết điều cuối cùng em có thể mang theo và có thể mất đi chính là tình yêu mà em dành cho anh.

Như một người từng nói trong một truyện ngắn của Ivan Bunin: Amata nobis quantum amabitur nulla! - Người con gái ta yêu, chẳng bao giờ còn có thể yêu ai như thế nữa!


1 nhận xét:

  1. Ôi,
    Có một người con gái
    Cứ mải mãi yêu anh
    Mà ngan ngát cả trời xanh
    Mà nồng nàn say đắm quá long lanh…

    Ôi,
    Một trái tim nào ?
    Cứ thổn thức mãi cho anh !!!

    Trả lờiXóa