23 tháng 10, 2014

Không sợ cái chết, chỉ sợ chia ly...


Chị nhận được thư em trong một buổi chiều muộn giữa ngổn ngang gạch vữa xi măng sắt thép ở công trường ngay sau trụ sở cơ quan. Nơi ấy khoảng chừng một năm nữa sẽ mọc lên một trụ sở mới kết nối với trụ sở cũ tạo thành một khối hình chữ U trong một khuôn viên vỏn vẹn 3.000m2 đất. Hoa sữa cũng đã rụng rồi, thế nên chiều xuống cũng không còn mùi hương hoang hoải nữa, chỉ còn lại chút se lạnh và mịt mù khói bụi với tiếng ồn ã của các loại máy móc.

Có lẽ đến thời điểm này chị là người hạnh phúc nhất ở đây vì luôn nhận được thư tay và bưu phẩm của bạn bè từ mọi nơi gửi về. Nhưng thường thì trước khi nhận được chị luôn được SMS trước rằng mình sẽ nhận được nó vào hôm nào. Thế nên trong lúc mệt mỏi của buổi ban chiều nhận được thư em, chị vừa ngạc nhiên vừa cảm thấy mình được nâng cánh và chị đã mỉm cười... Cảm ơn em nhé, cô bé...

Chị trở về nhà và nằm dài trong căn phòng quen thuộc, lặng nghe Kiss the rain của Yiruma. Chị thích nghe Yiruma, thích Kiss the rain, thích I..., thích River Flows in you, thích May be... Không gian của Yiruma thường rất thích hợp cho những tâm hồn nhạy cảm, nhiều trắc ẩn, dễ bị tổn thương... Chị có cảm tưởng đến cả cột sóng, cơn lốc, ngọn lửa cũng phải dịu xuống, lan ra và trở nên mềm mại, dịu dàng khi những giai điệu từ tiếng đàn dương cầm của Yiruma cất lên. Nếu có thể, vào một ngày nào đó em cảm thấy nỗi tức giận trong em lại trỗi dậy một lần nữa, đừng trút bỏ nó vào đâu, hãy lắng nghe tiếng dương cầm của Yiruma, chị đảm bảo lòng em sẽ cảm thấy thanh nhẹ. Nếu như Secret garden mang em trở lại khu vườn cổ tích, thì Yiruma chính là toàn bộ không gian của vườn cổ tích ấy, nó là mùi hương, nó là sương mai, nó là ngọn gió, nó là tiếng suối, nó là cọng cỏ... là tất cả những êm đềm để cho em nằm xuống, thiếp đi và mơ màng...

Chị đọc thư em trong không gian như thế, dù không có tiếng mưa rơi nhưng cảm xúc cứ lắng lại rồi chợt buồn mênh mông...

Chị hiểu sự nhiệt tình đang mất dần đi trong em, chị hiểu cái cảm giác uổng phí tình cảm dành cho một người không xứng đáng, chị hiểu nỗi căm ghét đè bẹp cả lòng vị tha, chị hiểu khi nỗi chán nản trở thành thói quen thì tệ hại thế nào... Nhưng em à, đừng để những điều đó mắc kẹt trong mình quá lâu em nhé. Em hãy khóc khi muốn, la hét khi cần, tức giận khi lòng oan khuất... nhưng rồi sau tất cả, hãy buông xả.

Chúng ta đã có được những thứ khi nó đẹp nhất, thì cũng học cách chấp nhận khi nó trở nên xấu nhất.

Em biết không, chị lại mỉm cười khi thấy em sử dụng từ "chết tiệt", chị cũng hay sử dụng nó mỗi khi chán ghét thứ gì đó. Chị không biết ý em nói "cái nơi chết tiệt" ấy là nơi công ty em đang làm việc hay là Sài Gòn. Nếu là Sài Gòn thì đúng là nơi "chết tiệt" thật! :D

Nó "chết tiệt" khi chị nhìn thấy đôi bàn tay của Dak sạm đen, thô giáp đi vì nắng và gió, mà đôi tay đó chị yêu quý nó đến chừng nào. Nó "chết tiệt" khi chị nhìn thấy gương mặt quá đỗi thân quen cũng bị xạm đi, nó ghi khắc lại những vết dấu thăng trầm của những tháng ngày tha phương mà chỉ lướt qua thôi chị thấy đau lòng cùng cực. Nó "chết tiệt" bởi vì tháng ngày ấy chị chỉ được nhìn thấy Dak, nghe thấy Dak, mà không thể chạm vào Dak... Nó "chết tiệt" vì những vết dấu của nó để lại luôn khiến chị nhức nhối trong tim, không sao mà bôi xóa được...

Nhưng dù gì, như em nói, cuộc sống ở Sài Gòn dễ dàng hơn để hòa nhập ở một khía cạnh nào đó vì cách sống của những người dân trong đó tương đối thoải mái, không quá để ý và quan trọng hóa nhiều khía cạnh như ở ngoài Bắc. Tuy nhiên, để gây dựng một sự nghiệp thì nhất định phải có một địa phương vững chắc mà điều căn bản cốt lõi vẫn là dựa trên cơ sở các mối quan hệ. Khoảng thời gian trước kia đã có lúc chị có ý định chuyển vào đó làm, vì khi ấy trong đầu chị mặc định một điều và đã nói với Dak điều này. Nếu Dak đi đâu, chị sẽ đi theo đó. Đó hoàn toàn không phải là một ý nghĩ bốc đồng, những điều chị nói ra được, chị làm được. Nếu như không có sự trở lại, thì có lẽ bây giờ khi em lên tầng 41 của Bitexco Financial Tower, em sẽ gặp chị. Không biết khi ấy thì chúng ta có nhận ra nhau không?

Chị vẫn nhớ lời hẹn cafe ở Hà Nội cùng em, lời hẹn thiết lập khi chị đang vào khoảng thời gian yếu đuối nhất vì bệnh. Lá thư khi ấy của em giống như một món quà, một động lực để chị cảm thấy cuộc sống vốn có nhiều điều đẹp đẽ. Ấy vậy mà có lúc chị đã viết về cái tuổi đẹp nhất để chết. Chết ở tuổi 27, độ tuổi rực rỡ nhất, thành tựu nhất về cả nhan sắc, sự nghiệp và tình yêu. Nhưng khi chị viết, chị đã bảo, đã quá muộn để chết rồi, thế nên phải sống, nhất định phải sống... Vậy nên em, chúng ta nhất định phải "sống" thôi, không cách nào khác. Không những phải sống, mà phải sống thật tốt. Em nhé! Hà Nội vẫn luôn chào đón em mà...

Khi chị rời lá thư của em và đặt chúng lên ngực, chị tiếp tục suy nghĩ về những điều em viết trong đó mà vẫn cảm thấy dã dời. Khi ấy Yiruma đang chơi đến bản Passing By rồi, ngoại trừ tiếng dương cầm cố hữu ra, tiếng vĩ cầm cũng đang hòa cùng âm thanh trong vắt ấy, vậy mà sao thấy buồn rưng rức... Đúng lúc ấy chị nhận được tin nhắn của An Yên, chuyện trò một lúc mà nước mắt không tài nào ngăn nổi...

Em nói cuộc sống này thật khó khăn, ừ, cuộc sống này vốn là vậy. Nhưng chắc chắn cả em và chị đều có một tuổi thơ yên ổn, được bố mẹ thương yêu và chăm chút. Chúng ta lớn lên mà không mang nỗi oán hận với cuộc đời, với cha mẹ. Chúng ta có người yêu dù không được sống cùng nhau, nhưng ít nhất vẫn nhìn thấy họ mỗi ngày, vẫn biết họ khỏe mạnh là hạnh phúc rồi. Nhưng có những người khác không thế. Họ lớn lên với sự tổn thương tâm hồn chồng chất, họ không tin vào bất kỳ ai, kể cả người được gọi là cha mình...

Người đàn ông thích ném, đánh đập và hành hạ...

Người đàn ông ấy vào mỗi đêm giao thừa lại quăng sách vở của con gái ra sân rồi bắt nó cùng con Rex ra nhặt. Ném và nhặt, năm này qua năm khác. Khi vào cấp ba, cô giáo ra đề thi hãy viết về kỷ niệm đáng nhớ nhất, cô bé ấy viết y chang những điều ấy vào trang vở, cô giáo buộc phải điện thoại về cho gia đình. Đứa con gái dù học giỏi tới mức chả cần cha mẹ đi họp trong kỳ họp phụ huynh nhưng vẫn bị chửi là kẻ đốt gia phả, mỗi lần nhìn thấy con thì người cha lại ném ly nước ra sân...

Những tổn thương tâm hồn của một đứa trẻ cứ lớn dần cùng năm tháng, dường như tuổi của An Yên lớn tới đâu, nỗi đau của em ấy lớn lên ngần ấy. "Em muốn mình sống thật khổ, cho đến chết, cho bố em thấy hậu quả. Em muốn trừng phạt ông ấy, em sinh ra đã không được sống của mình rồi. Không biết đã bao nhiêu lần em đỡ đòn cho mẹ, không biết bao nhiêu lần mình đã phải vào viện cấp cứu... Em thích những lần em bị đưa đi cấp cứu, em hả hê, em muốn nhìn thấy ông ấy bị dày vò..."

Chị nhìn thấy nỗi buồn của An Yên, nó cũng rưng rức và mang một màu xanh sẫm, thăm thẳm.

"Chỉ có một người đàn ông duy nhất em nghĩ là người không đểu. Anh ấy có hoàn cảnh giống y chang em, anh ấy thương em và muốn lo cho em. Nhưng anh ấy sắp chạm tới chân trời. Ha ha... Đời này nhạt quá! ... Anh ấy thoi thóp từng ngày, từ tết tới giờ ở bên Mỹ. Người em yêu giờ chỉ nói được, không làm được gì nữa. Và giờ chỉ nhắn được thế này cho em: a y e... Ha ha... Vãi cả đời...!"

Khi chị đọc những dòng tin nhắn ấy, trái tim chị nhảy lên một nhịp. "Sắp chạm tới chân trời..." đọc mà thấy đau lòng quá... Chị nhớ tới một cảnh trong phim "Nấc thang lên thiên đường", khi nữ diễn viên chính Jung Seo tìm lại được trí nhớ của mình thì cũng là lúc cô sắp phải xa rời người mình yêu mãi mãi vì căn bệnh ung thư... Cứ sau mỗi câu được ngắt quãng, cái tiếng cười "ha ha" ấy sao mà đắng ngắt, sao mà chua xót quá đỗi. Cái cảm giác mỉa mai cuộc đời, thách thức, đối kháng và bất lực ấy khiến dạ dày chị lần nữa lại cuộn lên đau đớn...

Có thể em nghĩ, câu chuyện chị kể trên giống như phim vậy. Nhưng mà em, đó lại chính là cuộc đời đấy. Cuộc đời này không có gì là không thể xảy ra cả, không gì hết. Chúng ta không bao giờ giữ được những thứ tưởng đã ở trong tay mình, và kể cả những thứ đã nằm trong tay mình nữa cũng không thể nào giữ được. Những mối duyên ấy, ngắn hay dài rốt cục cũng chỉ giống như một người bạn đồng hành cùng ta đi chung một đoạn đường, trước sau cũng phải nói lời tạm biệt. Thậm chí là tạm biệt vĩnh viễn...

"Đời này nhạt quá"!

"Vãi cả đời"!

Từng câu từng chữ xoáy vào chị, chưa khi nào chị thấy thấm thía những câu này như đêm hôm ấy. Chị đã nghe người ta nói "Vãi cả đời" một vài lần, nhưng nó chỉ mang lại một cảm giác nhạt nhẽo và vô vị như một câu nói đùa. Nhưng lần này nghe nó mà thấy từng vị chua chát, cay đắng, bất nhẫn...nó thấm vào sâu tận trong mỗi tế bào khiến chị không kìm được nỗi xót xa. Chị thương thân, thương em, thương An Yên, và chị khóc trong câm lặng, trong giai điệu của bản nhạc cuối cùng mà Yiruma chơi trong album,Time forget....

Khi ấy, đêm đã xuống thật sâu rồi. Đột nhiên chị cảm thấy sợ hãi. Nếu như một ngày nào đó người thân của chúng ta đột ngột bỏ ta mà ra đi như vậy thì sẽ thế nào... Chị run rẩy nhắn cho Dak lời chúc ngủ ngon, nhắn để biết rằng khi sáng mai mặt trời lên có thể nhìn thấy chữ "seen" hiện lên mà thấy lòng yên ổn...

Em à, chúng ta không có nhiều thời gian để trách cứ cuộc đời này hay bất cứ ai. Khi còn có thể thương yêu thì hãy cứ thương yêu. Nếu như chúng ta đã yêu bằng một tình yêu đích thực thì như vậy đã đủ rồi. Trong đời chỉ cần một lần như thế thôi.

Chỉ cần một người như vậy thôi là đã đủ một đời rồi...

Không sợ cái chết, chỉ sợ chia ly...

Vì có những cuộc chia ly còn đớn đau hơn cả cái chết...

Hãy mở rộng vòng tay mình cho người em yêu, giống như cái cách mà em sẵn sàng dành vòng tay ôm cho chị. Em nhé...


2 nhận xét:

  1. Chị nói em ko được khóc khi đọc những dòng này nhưng em ko thể F à

    Trả lờiXóa