9 tháng 10, 2014

Chuyện ba năm, chuyện một giờ...


Tôi đã tưởng khi người ta đã quá quen thuộc với nỗi đau, người ta sẽ không còn cảm thấy đau đớn nữa. Nhưng không, cũng giống như tình yêu, nỗi đau chẳng lần nào giống với lần nào. Nỗi đau từ thân thể khác với nỗi đau của tinh thần, nỗi đau âm ỉ khác với nỗi đau cắt da cắt thịt, nỗi đau đến từ trái tim khác với nỗi đau từ đôi tay. Vì thế người ta, cùng với nỗi đau như vậy nhưng ở trên mỗi một bản thể, mỗi một tâm hồn đều không giống nhau để mà tìm ra phác đồ điều trị chung cho tất cả mọi người.

Trong một lần ôm nỗi đau như thế, tôi lần giở lá thư từ nhiều năm trước của Jan và trầm mình trong bản hòa âm với những âm bè hỗn độn của những kèn đồng trống phách từ trong lá thư ấy. Một mớ hỗn loạn của những bản Bolero trữ tình lãng mạn hòa trong sự ồn ĩ những khí cụ với Rock Metal mà Jan đã miêu tả lại cho tôi nghe bằng nỗi buồn mênh mông xa xót. Nỗi buồn ấy, sự hỗn loạn ấy cho đến tận bây giờ mỗi khi nhớ lại tôi không khỏi nghẹn lòng. Lần ấy tôi đã khóc khi đọc bức thư của Jan, vì thương đến tận cùng một tâm hồn sâu sắc, một số phận không may mắn được ân ban. 

Tôi từng nghĩ, mọi tình yêu trên trái đất này bắt nguồn từ tình thương bao giờ cũng bền bỉ. Nhưng tôi quên mất, ngoài tình thương ra người ta còn cần có thêm một chữ Vì. Nếu đã Thương nhau thì còn phải Vì nhau nữa, có như thế thì tình yêu mới có thể đủ đầy và trọn vẹn. Thiếu một trong hai chữ Thương và Vì thì không bao giờ đủ nghĩa một tình yêu.

Vậy mà bất chấp thiếu những điều đó, tôi vẫn đi ngược chiều nắng, gió để đến, để sẻ chia, để cùng khóc cùng cười với tình yêu của mình. Trong những năm tháng dài và trĩu nặng ấy, hình ảnh của tôi lặng lẽ âm thầm đã khiến cho Jessi không thể chịu được nổi. Chị bảo mỗi lần nhìn thấy tôi chị lại hình dung đến cái chăn bị bắt kiệt nước, cái chăn mà hồi xưa chị cùng mẹ chị đã giặt, trước khi mang phơi, chị và mẹ nắm giữ hai đầu chăn, vắt cho tới khi những giọt nước cuối cùng nhễu ra... Một sự so sánh tưởng chừng chả có gì liên quan vậy mà khi nghe chị nói tôi thấy rùng mình, và chỉ biết cười lặng lẽ...

Ở thời đại này, nếu như ai đó yêu một người chỉ vì yêu thôi thì được những người khác - những người hời hợt cho rằng đó là thứ tình yêu sách vở, những người kia - những người sâu sắc hơn thì cho rằng đó là thứ tình yêu tinh thần hoi hiếm và họ, dù có ngưỡng mộ tới bao nhiêu cũng không thể yêu như vậy được. Những người còn lại - những người có đầu óc thực tế hơn thì cười khùng khục mà nói ta điên, họ không thể yêu nếu tình yêu đó không mang lại cơm áo gạo tiền gì. Cụ thể hơn, họ dẫn chứng ra ba bộ mặt thật của "tình yêu". Bộ mặt thứ nhất của tình yêu chính là tình dục, người ta đến với nhau chỉ để thỏa mãn cái ham muốn của bản thể. Bộ mặt thứ hai đó là vật chất, người này đến với người kia nói hẳn ra là vì tiền, người này đáp ứng được cho người kia để thỏa mãn nhu cầu vật chất. Bộ mặt thứ ba đó là quyền.lực, người ta đến với nhau để hợp thức tổng thể các mối quan hệ xã hội để đạt được một địa vị nào đó. 

Tôi không coi những bộ mặt tình yêu đó là tầm thường, vì căn bản, đó là nhu cầu thiết yếu của cuộc đời một con người. Thiếu một trong những thứ đó cuộc sống của con người ta vô cùng thiếu ý nghĩa. Nhưng tôi coi nó là tầm thường khi người ta khoác những điều đó lên trên danh nghĩa của tình yêu. Như thế quả là có tội với tình yêu quá.

Nhưng thật may (mà cũng là đau khổ thay) trong số những người tôi đã từng gặp, quen biết và yêu thương, vẫn còn có một người biết yêu và trân trọng tình yêu. Vẫn coi tình yêu là thứ đẹp đẽ vượt trên mọi toan tính tầm thường của đời sống, nó có sự trân trọng, vị tha, dâng hiến và hi sinh. Và đối với họ, họ luôn coi tình yêu chỉ có một và duy nhất trong đời, như Jan. Chỉ có điều những gì Jan đã trải qua thì tôi lại chạm phải. Có lẽ chính vì thế cả hai chúng tôi đều bàng bạc đơn côi giữa mênh mông biển người, tiếng khóc dâng lên tự đáy lòng cũng chỉ tự thân lắng nghe. Nỗi đau cũng tự thân xoa dịu, không một ai, không một người nào có thể chạm tới. 

Tôi đã từng viết, yêu nhau là trời biển, nhưng một cái buông tay ra cũng là sẽ rời nhau mãi mãi...

Nhưng tôi phải làm thế nào đây? Tôi vẫn nhớ cái cảm giác đôi bàn tay anh ôm lấy gương mặt đầm đìa nước mắt của tôi và bảo hãy nhìn anh trong khi tôi cố gắng để quay mặt đi. Hãy nhìn anh!... Sao tôi phải nhìn khi mà chỉ cần nhắm mắt thôi tôi cũng có thể thấy anh một cách rõ ràng, nhìn thấy gương mặt anh với những nét buồn thăm thẳm, nhìn thấy cả sự kiên nhẫn lẫn dịu dàng đang ẩn chưa trong đôi mắt ấy. Anh không muốn chúng tôi trở thành những người thân thiết xa lạ. Nhưng tôi có thể làm gì, tôi còn có thể làm gì...

Tôi bất lực lặng nhìn tình yêu như hạt cát rơi đều qua kẽ tay...


3 nhận xét:

  1. Trả lời
    1. :D
      Anh! Dạo này anh thế nào? Biên cái gì vui vui đi. Đọc mấy cái trí sự đau đầu quá! :D

      Xóa