31 tháng 10, 2014

Cái chết không phải là đích cuối của cuộc đời


Không muốn bị mục rữa trong đất, Reyhaneh Jabbari, 26 tuổi, người phụ nữ Iran bị treo cổ hôm 25/10 vì tội giết kẻ hãm hiếp mình, bày tỏ nguyện vọng hiến tặng nội tạng cho những ai cần, trong tin nhắn thoại cuối cùng gửi mẹ.

Jabbari bị hành hình ở nhà tù Evin, phía tây bắc thủ đô Tehran của Iran, vì tội giết một nhân viên tình báo bằng dao nhíp. Trước đó, Jabbari khẳng định người đàn ông này đã cố cưỡng hiếp cô.

Trong tin nhắn gửi mẹ, bà Sholeh, Reyhaneh kể về việc phải đối mặt với án tử hình vì tội tự vệ chống lại người đàn ông cố làm nhục mình. Reyhaneh cũng dặn mẹ hãy hiến các bộ phận cơ thể mình sau khi cô qua đời. Cô nói trong tin nhắn thoại, được Hội đồng Quốc gia kháng chiến Iran dịch ra, bằng một giọng bình tĩnh.

"Mẹ thân yêu, hôm nay con nhận ra rằng giờ đã tới lượt con đối mặt với Qisas (luật trừng phạt của Iran). Con đau lòng khi tại sao mẹ không để con biết mình đã chạm tới trang cuối trong cuốn sách cuộc đời. Mẹ không nghĩ rằng con nên biết sao? Mẹ có biết con xấu hổ thế nào khi mẹ buồn", Reyhaneh chia sẻ.

"Nếu cái đêm đen tối đó con bị giết, thân thể con bị ném vào một góc nào đó của thành phố này, và sau vài ngày, cảnh sát sẽ đưa mẹ tới văn phòng của nhân viên điều tra để nhận dạng thi thể con. Tại đó, mẹ cũng sẽ nhận ra rằng con bị cưỡng hiếp. Kẻ giết người sẽ chẳng bao giờ bị lôi ra ánh sáng khi chúng ta không có sức mạnh và sự giàu có của chúng. Sau đó, mẹ lại phải tiếp tục cuộc sống của mình trong đau đớn và xấu hổ. Vài năm sau, mẹ sẽ chết vì nỗi đau đó", Times of India trích lời Reyhaneh.

"Nhưng lời nguyền của số phận đã thay đổi. Thân thể con không bị ném một xó nào mà là ném thẳng vào trong tù, giữa những bức tường chắc chắn, cô độc như trong một nấm mồ".

"Hãy cho đó là số phận và đừng than vãn. Mẹ biết chắc rằng cái chết không phải là đích cuối của cuộc đời", Reyhaneh tâm sự.

Reyhaneh nhớ lại những lời mẹ dạy trước kia rằng ai đó đến với thế giới này để có được một sự trải nghiệm và học một bài học. Mỗi người sinh ra đều gánh một trách nhiệm trên vai. Cô học được rằng đôi lúc ai đó cũng phải chiến đấu. Tuy nhiên, khi sự việc xảy ra với mình, những lời mẹ dạy không giúp được bản thân cô. Việc xuất hiện trước tòa biến cô trở thành một kẻ giết người máu lạnh và kẻ phạm tội tàn nhẫn. Nhưng "con không rơi nước mắt, không cầu xin".

Nguyện vọng trước lúc chết của Reyhaneh là được hiến nội tạng vì "không muốn bị mục rữa dưới đất".

"Con không muốn đôi mắt hay trái tim trẻ trung của mình thành cát bụi. Vậy nên ngay khi con bị treo cổ, trái tim, thận, mắt, xương và bất cứ thứ gì của con có thể cấy ghép được, hãy mang chúng đi khỏi thi thể con và tặng cho ai đó cần chúng như một món quà. Con không muốn người nhận biết tên mình, mua tặng con hoa hay thậm chí cầu nguyện cho con", Reyhaneh nhắn nhủ mẹ.

Nhà thiết kế nội thất trên không đành lòng khi mẹ đến trước mộ mình đau khổ và khóc than hay mặc bộ đồ đen cho mình. Điều tốt nhất cho mẹ, theo Reyhaneh, là hãy quên những ngày khó khăn của cô đi. "Hãy mang con đi cùng gió", Reyhaneh nói.

Reyhaneh tin tưởng rằng ở một thế giới khác, cô và mẹ sẽ là người buộc tội còn những kẻ khác là kẻ bị buộc tội.

"Con muốn ôm mẹ đến tận lúc chết. Con yêu mẹ. Reyhaneh, ngày 1/4/2014", Reyhaneh gửi lời nhắn đến mẹ.


P/s: Reyhaned Jabbari, 26 tuổi, bị kết án tử hình vì giết chết Morteza Abdolali Sarbandi, cựu nhân viên của Bộ Tình báo và An ninh Iran, vào năm 2007. Tổ chức Liên Hợp Quốc nhận định, cô gái này chưa bao giờ được hưởng phiên xét xử công bằng.

Buổi thi hành án đối với Jabbari ban đầu được định vào ngày 30/9 nhưng bị hoãn lại. Tổ chức Ân xá Quốc tế cho rằng sự trì hoãn này có thể do làn sóng phản đối dữ dội của công chúng, chống lại bản án dành cho cô.

Jabbari bị kết tội giết người sau "một cuộc điều tra đầy thiếu sót và phiên tòa bất công", CNN dẫn thông tin từ tổ chức Ân xá Quốc tế, cho hay.

Sarbandi thuê Jabbari, khi đó là một nhà thiết kế nội thất mới 19 tuổi, đến làm việc cho văn phòng của ông ta. Jabbari đã đâm Sarbandi sau khi cô bị ông này tấn công tình dục.


Theo Vnexpress

2 nhận xét:

  1. Đau lòng quá chị ơi . Xã hội gì mà...bất công vô cùng. Đọc những lời cô ấy viết mà ....

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đó là tin nhắn thoại của cô ấy gửi cho mẹ trước khi lĩnh án tử hình được Hội đồng Quốc gia kháng chiến Iran dịch. Thực sự là rất đau lòng, lúc chị đọc nước mắt cứ ứa ra. Xã hội nào cũng vậy, pháp luật luôn đứng về phía kẻ có tiền có quyền em ạ... :(

      Xóa