9 tháng 7, 2014

Tin vào điều mãi mãi



Có người nói với tôi rằng: "Chẳng có thứ gì là mãi mãi và vĩnh cửu, tất cả rút cục vẫn chỉ là những khoảnh khắc, chợt đến rồi chợt đi".

Một cô gái tôi nói chuyện một lần duy nhất, do tôi chủ động, cũng nói với tôi rằng, chị đừng tin vào đàn ông. Tôi hiểu cô ấy đang nói gì, nghĩ gì, và người "đàn ông" cô ấy muốn nói tới là ai. Tôi chỉ cười, vì lời nực cười nhất của một cô gái mà tôi biết, vào hoàn cảnh khi ấy.

Mọi người cũng thường khuyên tôi rằng: cuộc đời ấy mà, cuộc đời khắc nghiệt ngoài kia, tốt nhất là đừng nên tin quá vào một ai đó, càng không nên tin rằng cổ tích sẽ thành hiện thực.

Ấy vậy mà có những điều là mãi mãi...

Như là chuyện một đôi vợ chồng già vẫn hằng ngày cùng nhau chạy bộ, cùng nhau bơm vá xe đạp để kiếm sống. Họ vẫn hạnh phúc. Tình yêu đôi khi lớn lao, bao dung và kéo dài hơn những gì người ta đồn thổi.

Như là chuyện một cô bé sau mười mấy năm mất tích bỗng tìm lại được bố mẹ qua sự trợ giúp của một người đồng bào nơi xứ lạ. Một cuộc hội ngộ và những người trong cuộc không hiểu họ có đang mơ hay không. Phép diệu kỳ không chỉ nằm trong tay những bà Tiên ông Bụt...

Như là chuyện những người đồng đội vẫn miệt mài tìm mộ người anh em của mình, bất chấp năm tháng thời gian, bất chấp những khó khăn vất vả ngược xuôi. Tình cảm đồng chí, tôi muốn đặt câu hỏi rằng đây có được coi là mãi mãi?

Ai đó đã nói rằng : "Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi". Nhưng người nói câu này chưa biết một điều giản dị nhỏ bé như thế này: "Những điều kỳ diệu, những cuộc lội ngược dòng ngoạn mục đều xuất phát từ NIỀM TIN dai dẳng, một niềm tin ngấm sâu trong máu thịt."

Vì ngấm sâu nên khó mà "giải độc", vì ngấm sâu nên chỉ khi lìa đời thì mọi chuyện mới chấm dứt, mà cũng có thể, lại đang bắt đầu ở một thế giới khác. Vậy đấy, những điều khó tin nhưng có thật được tạo thành như thế, tự nhiên và bất ngờ thú vị....

Phải tin thì mới có được, giống như người nhạc sỹ già Ginger đã đặt niềm tin vào cô gái bé nhỏ, rồi dành tặng cô bé ngày nào, nay đã là thiếu nữ 18 tuổi, một bản nhạc về sự bất diệt của sự sống, của tuổi trẻ. Chắc hẳn, khi Pauxtopki viết câu chuyện này, ông cũng đặt trong đó niềm tin vào những bạn đọc chân chính. Niềm tin là mãi mãi!

Ừ, vì ta không còn trẻ, nên cần tin vào những điều mãi mãi, và đã biết tin vào những điều mãi mãi.


P/S : Một buổi tối hôm lâu lâu rồi, tôi ngồi với một người bạn gái, bạn hỏi tôi: "Mãi mãi là bao xa, dịch sang tiếng Anh thế nào?", tôi vẫn trả lời nhưng trong lòng tự hỏi có phải những cử chỉ yêu đương của những đôi lứa xung quanh làm bạn lại lên cơn triết học không? 

Tôi vẫn luôn nghĩ, phải biết và dám tin vào những điều mãi mãi. Tôi muốn nói với người yêu: Giữa cuộc đời đen bạc này, Anh là Niềm Tin duy nhất của Em... Dù nhiều lúc em vẫn giãy dụa trong niềm tin ấy. Nhưng em cũng như anh, dù không biết ngày mai sẽ ra sao cũng không thể buông tay ra được, sẽ không buông tay ra được.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét