16 tháng 6, 2014

Thèm mưa ướt gấu váy


Đêm qua thức giấc vì mưa, sáng nay thì nằm nghe mưa lách tách qua ô cửa sổ. Tự nhiên mọi ham muốn được dội trở lại, như một cơn thèm dâng lên khuấy đảo tâm hồn.

Thèm một sớm mai thức dậy mà lòng không ngổn ngang trăm mối, chỉ một buổi thôi giữa hàng vạn buổi mai đi qua cuộc đời mình. Đọc một tin nhắn từ số điện thoại thân quen, mỉm cười và nhắm mắt cho niềm vui trở mình tỉnh giấc khẽ khàng.

Thèm được một cánh tay ôm lấy vòng eo chạy ngang đường tìm chỗ trú ẩn.

Thèm bị nước mưa bắn lên làm ươn ướt nơi gấu váy một chút thôi.

Thèm được hít hà mùi hương cafe nồng đậm lẫn mùi thuốc lá dìu dịu như cỏ bên ngoài quán có mái hiên.

Thèm được nhìn thấy giọt mưa rót xuống mặt đất còn đang ấm nóng bắn lên mang theo một làn hơi của đất xộc thẳng vào khứu giác.

Thèm một bàn tay với những ngón dài đưa lên vuốt những sợi tóc rối bù trở về trật tự...

Thèm một lần được một lần leo lên cái gác xép bé tí nơi phố cổ sặc mùi rượu nấu.

Thèm được một lần nhìn mưa cùng với hơi nước dâng lên qua cái ô cửa chưa một lần được trông thấy...

Nhưng rồi, tất cả những ham muốn và sự thèm khát không tuần tự ấy đã vỡ lốp bốp như những bong bóng ngày mưa. Nếu không thấm sâu vào đất thì cũng chảy thành dòng mà trôi đi mất. Và tôi thì chẳng còn đủ can đảm mà nhấc tay nhấc chân biến nó thành hiện thực được nữa...

Người ta sống, người ta cần nhiều lắm, tôi cũng thế, nhưng quay đi quẩn lại cái mình cần đến cuối cùng cũng chỉ là một tâm hồn thanh thản. Vậy mà trong tôi trăm mối tơ vò. Mẹ bảo tôi là đứa thích trói vào người ngàn mối lo nên suốt đời chỉ thấy cắm cúi vào những ngày u ám. Mẹ còn bảo tôi sẽ chết sớm vì già gấp. Tôi sợ mẹ nói đúng, dẫu tôi biết rằng mình đang già đi vì những thanh âm rất nhỏ của đời sống.

Tự thấy mình trở nên yếu hèn quá đỗi...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét